Thứ Bảy, 12 tháng 7, 2014

Thế hệ 0x hay "vô ích"

Tác giả bắp cải trên blog tamtay.vn

http://m.blog.tamtay.vn/entry/view/733557/The-he-0x-hay-Vo-ich.html

Mấy hôm nay khắp mạng xã hội nọ đến diễn đàn kia xôn xao vì phát ngôn và hành động của các em xì tin đú bẩn.

Nào là chuyện một đại đội fan cuồng thuê xe taxi đuổi theo mấy đứa thần tượng Hàn Quốc ra tận sân bay Nội Bài, khiến các bác nông dân ven đường ngẩn người ra cứ tưởng đang được xem cảnh quay phim hành động của của Vi na li út.

Nào là chuyện mấy em xúm xít hôn cái ghế anh Bi rên đã ngồi khiến nhiều người băn khoăn xem rắm của ảnh có thơm không. Xong lại thêm mấy vụ các em đẹp giai xinh gái lên Facebook chửi cha chửi mẹ đủ kiểu vì không cho các em tiền đi mua điện thoại, đi ăn chơi nhảy múa.

Dân tình cứ gọi là sốt xình xịch như tàu lửa du lịch, mắt chữ o mồm chữ a kiểu bắt gặp một hiện tượng lạ trong xã hội. Còn mình thì cười khẩy, xin lỗi chứ,hiện tại, số lượng  các em xì tin mắc hội chứng nhiễm trùng nhân cách cứ gọi là hằng hà sa số như cá chết nổi trên hồ Hale.

Xem thêm: http://blog.tamtay.vn/entry/view/733558

 

Hôm trước, sau 1 đêm cò cưa bóng bánh, sáng ra người ngợm bơ phờ. Thấy nhạt mồm nhạt miệng quá, Bắp Cải quyết định ăn tươi , bèn đóng cửa phòng phóng thẳng ra chợ.

 Vừa đặt mông xuống mở mồm gọi bát phở thì 4 em gái tầm lớp 7, 8 gì đấy mặt non choẹt lưng đeo cặp , vai mang khăn quàng đỏ đến ngồi đối diện. Xung quanh thì hết chỗ rồi, thế là suốt mười lăm phút ăn phở mình đành bất đắc dĩ nghe các em ấy buôn dưa lê.  Vừa nghe vừa rùng hết cả mình, nói thật với các bác nhìn mặt chúng nó non tơ như gà mái mơ mà nói chuyện không khác gì mấy con cave vẫn hay đứng ở đường Giải Phóng. Từ ngữ thì tục tĩu vô học đến mức Bắp Cải này vốn đã 28 tuổi đầu, thân xác hoang tàn qua 7-8 mối tình vắt vai, vắt tay vắt chân mà vẫn phải ngượng đỏ cả mặt, hết đ mẹ, đ cha, vãi cả l… đến sờ mông bóp v… .

Chủ đề thì chỉ xoay quanh chuyện chửi thầy cô,chửi bạn bè, thậm chí là chửi bố mẹ cho nhau nghe.Nào là con dạy Toán đã xấu xa còn đóng vai ác, con bí thư lớp tao vừa xấu vừa ngu mà có thằng người yêu đẹp trai như anh bi rên, rôi ông bà già tao keo kiệt vãi l, tao xin cái HTC mà cũng không cho…. oài bà già tao khác éo gì,động xin tiền 1 cái là mặt sưng như cái thớt xong giãy đành đạch như đỉa phải vôi…

Chửi chán các em ấy lại quay sang chia sẻ chuyện tình yêu tình dục. Nào là thằng bồ tao mới kiếm được cái nhà nghỉ này kín lắm, hôm trước bọn tao đang xxx ở nhà bị con osin nó thấy, rồi dkm thằng ấy ngày xưa nó bảo dù tao lăng nhăng nó vẫn yêu. Xong lại người yêu cái éo gì mà xin cái túi có 300k cũng tiếc, ôi thế á, hôm qua thằng người yêu tao mới dẫn tao đi ăn Su Mô Bi bi Qui hết 6 lít nhé, ôi thế à vl nhể nhất mày rồi nhé.


Thực tình lúc ây mình chỉ muốn đứng dậy tát cho mỗi đứa một phát, rồi nắm khăn quàng đỏ lôi từng đứa một về nhà cho bố mẹ chúng nó dạy lại. Nhưng mà chỉ dám nghĩ thế thôi, lớ xớ rớ chúng nó gọi người yêu, người tình, người theo đuôi….các kiểu vác dao ra a lô xô chém mình thì chỉ có nước quỳ xuống mà chắp tay: lạy cậu lạy mợ cho cháu về quê.

Chúng nó còn đang tuổi vị thành niên, có giết cả trăm người đi nữa thì cũng chả sợ bị tử hình, nên có sợ cái cóc khô gì.


Lại nhớ một lần khác mình đang ngồi uống trà đá,nhá kẹo lạc than thở chuyện xăng tăng giá, điện xập xình ở quán nước trước cổng trường THCS Nguyễn Trãi. Đột nhiên một thằng ku đầu 7 thứ tóc rực rỡ như đít con công – tất nhiên là không đội mũ bảo hiểm - tạt cái vèo lên lề. Xong nó gạt chân chống rồi dựng con Nô vô  đánh uỵch trước mặt mình một phát. Mẹ, đúng là người thế nào của chiêm bao làm vậy, cái xe cũng bảy sắc cầu vồng như cái đầu nó, mà khổ nỗi dán nham nhở vô tổ chức nhìn  lem nha lem nhem , không khác gì sản phẩm của mấy lão say cho chó ăn chè trên nền nhà xí.

Đoạn, nó khệnh khạng bước qua mặt mình,lấy chân gảy ghế ra, hất hảm bảo bà chủ quán đáng tuổi bà ngoại nó:
-Cho 1 phát trà đá,1 phát vina.Ôi dm ghế ướt vl,bà lau hộ cái
Xong nó ngồi dạng háng ra hút thuốc,chắn ngang hết cả chỗ vỉa hè.Mấy người đi ngang qua phải tạt hết xuống lòng đường tránh nó ra, chắc là họ nghĩ thằng này bị đột biến bởi phóng xạ ở Fukushima, lại gần nó nhỡ bị lây sau này sinh con ra dở hơi thì khổ.

Cu cậu vớ điếu thuốc rít một hơi xong chổng mồm ra đường phả khói.Rút DT ra gọi oang oang đủ điều như chỗ không người
-Alo.Bố đây,ui dm dạo này bận lắm. Ờ hôm nay tao bùng, chiều nay tao gọi đội chém chết cm thằng K lớp tao cho nó biết thân biết phận, mày đi phụ tao phát.

Cầm ly trà đá húp được mấy ngụm xong nó hắt nước cái phẹt xuống lòng đường, rồi lại khệnh khạng đứng dậy rút 5 nghìn ra quẳng toẹt xuống bàn. Xong lại đút ví vào đít quần, quay lưng uốn mông lấy xe vít ga vượt đèn đỏ phóng mất hút . Sành điệu đến nỗi ai nhìn qua cũng nghĩ nó là Cường đôla vừa vung tiền mua mấy con Phantom hay Maybarch.

Thằng này còn mặc nguyên đồng phục, nhìn mặt chắc chỉ lớp 9 là cùng.

Băng nhóm "Đàn em Lê Văn Luyện"


Bạn nào còn nghi ngờ Cải tôi bốc phét, còn giữ niềm tin vào một thế hệ thiếu niên ngây thơ tràn đầy lí tưởng sống và cống hiến cho đời thì làm ơn đập đầu 3 cái vào tường, sau đó ngồi vào bàn mở máy vi tính ra và chịu khó hỏi anh Gu gồ. Chỉ cần một vài từ khóa đơn giản, các bạn sẽ tìm thấy những em 98, 99, thậm chí 2000 lên mạng tuyển chồng tuyển vợ. Sẽ thấy những cô bé ngực bằng chũm cau, mông còn lép kẹp đã chụp hình đồ lót, hình nuy up lên mạng để đong trai. Sẽ thấy những gã choai choai chưa trổ mã, bưng nồi cơm còn thở không ra hơi nhưng đã sẵn sàng vác dao đi đâm chém để cướp tiền. Hoặc những đứa nhà giàu tiền tiêu không hết suốt ngày lê la ở Vincom, ở vũ trường sàn nhảy. lúc nào cũng thích thể hiện ra đây là vô đối,bất khả xâm phạm,là pro,vip.




Chắc các em ăn nhầm thuốc tăng trọng cho heo nhiều quá nên thích làm những chuyện con heo

Ở nhà bố mẹ ko sợ,ra đường công an cũng coi thường,đến lớp thì các thầy cô giáo đối với bọn này chỉ là ma nơ canh.Cỡ như chúng mình thì nó coi như không tồn tại luôn.

Tầm tuổi đời cuối 9x mà vẫn giữ được tâm hồn trong sáng, giờ hiếm lắm, 10 đứa chắc được 2-3. Nhà ai mà có những bé như thế thì cố mà giữ nhé, quý hiếm lắm đấy, tương lai có khi được đưa vào sách đỏ cũng nên. 


Thầm nghĩ, càng ngày thế hệ trẻ càng tiến tóa dần đến một cái đẳng cấp cực kì ảo diệu Mấy bạn đầu 9x còn đỡ, đến các em 94-95 là bắt đầu ngại nghại, sang tới các em 97-98 thì đúng là ăn đỡ ây bồ (undefendable – không đỡ nổi). Không biết đến thế hệ các cháu 0x thì sẽ sao đây ? Nếu chúng nó mà biến thành một thế hệ “vô ích”, tức là bạo và loạn hơn cả mấy đứa ở trên thì tương lai cái đất nước này chắc là đi theo ông pháp sư Trần Phiêu Diêu trong kịch Hoài Linh mất…

Chủ Nhật, 25 tháng 5, 2014

Chạy thoát khỏi đồng bào của chính mình

Bạn van chuong Trần viết bài trên này trả lời thư của 1 du học sinh người Nhật rất hay. Mình thích câu. " chúng tôi chưa thấy nước việt là của mình" để lý giải tại sao mình thử đưa ra câu trả lời


Dường như dân tộc ta cho tới nay đã trải qua nhiều cuộc di dân và sau đó hầu hết đều cảm thấy khó sống trên lãnh thổ mới, tại việt nam cụ thể là miền nam, cũng chỉ kéo dài một thời gian ko lâu để con người khẳng định tư  cách làm  chủ. Sự thất bại của   Việt nam cộng hoà như định mệnh đeo bám dân tộc nghèo khổ của ta. Làn sóng di dân giò tạo ra  gần 4 triệu ngoại kiều nhưng tản mát, chỉ có cộng đồng mỹ, canAda là mạnh có sức ảnh hưởng  tại quốc đang sinh sống. Tuy nhiên, bản thấn họ cũng chưa có sự đẩy mạnh các vấn đề viẹtnam vẫn luẩn quẩn   Với quá khứ và  chiến tranh, gen việt của người trẻ chuyển hoá sang lối sống âu mỹ nhanh hơn cũng là sự mất mát để khôi phục  1 việt nam thuần tuý trong tương lai. Ở những con người hải ngoại tiến bộ có dấu hiệu suy thoái đó là điềm báo ko tốt. Còn người quốc nội thì quá khó khăn vơis 1 chính quyền đểu cáng lừa dối giữ chặt thói kiêu ngạo nửa mùa ngày nào của mình khi mới dành chính quyền


Tôi có le  thích gọi bọn họ là đểu cáng vì tôi thấy thế hệ của tôi là hệ quả từ sự ngu muội của họ.


Quay trở lại ý chính, câu trả lời của tôi chính là y thức của dân tộc ta lÀ sống ko quan tâm tới sự sở hữu lâu dài, chúng ta đổ rác ra đường mà ko nghĩ tới hậu quả chung cho cả khu phố,   Chúng ta dựng lều bạt ra đường mà ko quAn tâm tới an ninh trật tự, bày hàng lấn hè phố tối đa. Đốt lò than từ sáng sớm... Tất cả ko khí, môi trường đất và nước là thứ lâu dài mÀ ta nên quan tâm. Và sau đó là giữ cho khu phố xóm làng được sạch sẽ. Để sống thoải mái và gẦN GUI  với nhau hơn.


Có thể nói, chúng ta sống quá ngắn ngùi dành tình cảm cho nơi mình sống, vì chúng ta dễ thoả mãn cái an toàn  của mình, sống đủ lâu để bám giữ ko gian đó   Và mặc kệ kẻ khác, nếu có nhìn họ thì so sánh ghen tỵ. Thêm nữa,   Vì các chính quyền  chuyển tiếp nhau dựa trên bất ổn và ko lo an sinh xã hội chỉ chăn chăm vào quyền lực trung ương. Giờ đây cái lối điều hành ấy đc hiểu quá rõ vì  người  việt ko còn chỗ nào nữa để  chạy trốn chính cái người  cùng dân tộc mình đang lanh  đạo đất mà tổ tiên đã sống.


 Khi đã nhận ra điều vừA viết, bạn thấy nên thay đổi ra sao?


 Tôi tin vào sự thay đổi ở cấp độ cá nhân. Nơi người  việt  có nhận thức khá. Chứ ko trông  chờ gì ở chính phù. Bởi hệ quả kéo dài  từ lịch sử đeo bám chjnh quyền hiện tại  và sẽ là tương lạ NẾu CỨ Theo cái đà này, nó sẽ vẫn chỉ là tập trung ở trung ương, để rồi nảy sinh ra 1 thế hệ lanh  đạo hách dichh mới mà thôi. Bạn nghi  sao? Tương lai của 1 xa  hội dân sự mạnh mẽ và 1 chính quyền được yêu mến định hình ra sao?

Thứ Bảy, 24 tháng 5, 2014

Những kì vọng xác thực - phần 2.

 Chúng ta rồi sẽ gặp phải một hay nhiều lựa chọn quyết định cho cuộc sống. Hoặc là vẫn tuân theo những lề lối cũ dẫn đ ến chán nản và thất vọng, hoặc là tìm đến những mối quan hệ mới, hệ quả mới góp phần đinhj hình mục tiêu  xa xôi cỦa bạn. Vấn đề của tương lai n ằm ơ cách sống của bạn    Với thục tại chứ ko phải là những kết quả của quá khứ. Nếu bạn đem quá khứ ra so sánh, tìm hiểu  về mình, bạn sẽ bỏ lỡ hiện tại với sự biến động của nó  , và bạn sẽ lỡ chuyến tàu  cho tương lai.

 Một người lính chiến đấu cô độc.

 Tôi biết viết ra những lời trên nghe có   Vẻ dạy đời, nhưng đó là nguên lý theo tôi trên suốt con đường của tôi. Tôi học đc rằng cần nắm bắt hiện tẠi và bằng cách nào đó biến đổi cái đ ã có theo  chiều hướng có lợi cho bản thân.

 Hiện nay, với quan niệm rằng tôi vốn là du học sinh cũng như là tư   Cách ngươi nhập  cư tôi nghĩ mình là thiểu số.  Vì ai  đó cùng suy nghĩ như tôi có thể ko nhìn vấn đề theo cách này của tôi. Nói cách khác tôi minh định vị trí của mình để cố găngs bắt nhịp với  csong tiên tiến hơn, đó là một lợi thế chỉ dẫn cho trí não có dấu hiệu để hoạt động

 Tôi thấy mình như người lính cô đơn, chiến đấu đơn độ  vì mục tiêu xa xôi của mình- đó là  với tư cách công dân toàn cầu, tôi ủng hộ cho 1 nhà nước có chính sách nhập cư nhĂm đa dạng nguồn lực cho xã hội. Toàn cầu hoá là một chuyện tích cực theo nghĩa giãn các xung đột về ý thức hệ, văn hoá, mâu thuẫn lịch sử, và tôn giáo. Nhằm đẩy mối quan hệ giữa con người gần gũi nhau hơn

  Tôi cô độc vì phần nào với tư cách là một giáo dân, tôi sẽ đi trên con đường liên kết các tôn giáo theo  chiều hướng cải cách xa hơn là khuân mẫu kito giáo. Nó cần thời gian   Và những gì ở Israel thì ủng hộ đi ều này. Khi đất nước này tồn tại ôn hoà   Các tôn giáo như đạo hồi, do thái, kito đông phương giáo của Nga. Tin lành, cơ đốc. Đó là một xã hội thật sự bảo vệ tín ngưỡng và niềm tin của con người.

Xã hội Mở.
Đây là ý tưong và cũng là công cụ từ : poper cho đến Soros nhằm tạo cho cộng đồng thế giới giãn ra các khác biệt về văn hoá, kinh tế và nền chính trị. Tôi ủng hộ xã hội mở vì nó sẽ dễ dẫn đen một xã hội toàn cầu.

Con đường của tôi được đinhj hình như vậy. Còn bạn?

Nó sẽ cần cái gì giúp đỡ cho bạn? Đôi tay vịn mà bạn bước tới là thứ gì trong bối cảnh hỗn loạn này?

Thứ Tư, 21 tháng 5, 2014

Tính lười biếng của người việt

Tôi đAng nghĩ, ý thức con người quAn trọng

Hơn sự thông minh bẩm sinh. Vì sự kỉ luật từ ý thức đúng đẮn quan trọng

Hơn là sự khôn lỏi- thông minh vĂt vãnh. 



Thói lười biếng của người việt - sinh ra từ thông minh vặt


Người việt có tính lười biếng ko? Và nó đc biểu hiện như thế nÀo? 


Trước hết ta sẽ có thể nhận dạng sự lười biếng trong cuộc sống nông thôn, ở góc độ gia đinh. Bất cứ 1 ông chồng nào có biểu hiện như nghiện rượu, vũ lực với vợ - điều đó thể hiện sự kém cỏi của anh ta trong xã hội. Và nó là sự lười biếng làm nguyên nhân. Nếu anh ta biết chăm chút cho gia đình thì sẽ cùng đồng thuận với vợ nhiều hơn. Cũng trong trường hợp này   Có những ông chồng chăm lo cho gia  đình, nhưng về bản chất lại lấy so sánh   Với thành quả người khác có được mà cố gằng. Tư duy theo kiểu: người ta làm đc, mình cung  làm đc. Đây là kiểu phổ biến trong xã hội mà nó thì tác hại khi ai cũng làm giống ai, so sánh tất sinh da ghen tỵ và phê phán thiếu lành mạnh. Ghét người ta mà ko trọng cái hay của người ta. Cả hai loại đàn ông này một khi đã mất phương hướng là cò bạc, gái trai. 


Kế tiếp ta có thể quan sát ở các đo thị. Ở đay, bản  chất ganh đua dựa  vào mối quan hệ làm nền tảng cho tiến thân. Nó ko mang tính khuyến khich sự sáng tạo.      Vì thế mà con người ta lười tư duy cái mới mẻ, sợ bị phê phán là khác người, chơi trội. Thanh niên truyền nhau những câu thành phổ biến. Như: chém gió, vãi ***. Ảo  vãi... Con người mới là đây sao ? Chúng ta có cần học hỏi người ngoại quốc ko? Hay  vì quá khứ sau lưng chúng ta quá huy hoàng? Được chống lưng như thế đủ đ ể thế giơi ngưỡng mộ. Toàn là hoang tưởng, nói phét cho vui tai.


Đến đây tôi thấy lo ngại, tại tokyo người Nepan và Myanma dường như học hỏi đc tính chính xác, duy lí trong công việc. Trong khi  vietnam thì ko, thích vế sớm, tán phét trong giờ làm  . Tôi lo ngại vì rất có thể mai đAy. Việt nam sẽ còn tụt hậu hơn nữa trong việc phát triển con người so với thế giới.

Thứ Sáu, 16 tháng 5, 2014

Tiền bạc và cuộc sống tại nhật

Các loại tiền xu của nhật bản. Với 6 loại lần lượt là : 1 xu; 5 xu; 10 xu; 50 xu; 100 xu; và 500xu hay còn gọi là 500 yên(¥), 100¥, 50¥... Tại vì tiêu dùng ở đây tại các máy bán hàng tự động không chấp nhận loại 1 xu; 5 xu cho nên người việt sang đây thường góp lại để trả tiền trong siêu thị. Thông thường đồng 100 được tiêu nhiều trong các siêu thị 100¥. Thành ra các loại tiền xu có giá thấp hơn thường dùng để chuyển đổi. Các đồng 10xu, 50xu được người việt dùng để chơi bài? :)) tiền bạc bên này với việc dùng tiền xu thì khá kích thích tiêu dùng. 



Vào siêu thị, mua nước, thuốc lá tại các máy bán tự động. Đi tàu. Xe buýt đều có mức tương ứng với nhu cầu sở thĩch. Cuộc sống bên này là cuộc sống tiêu thụ, và con người gắn liền với công việc, vui chơi, giải trí, như một lẽ sống. 


Người Nhật ít khi nói về nhu cầu tinh thần của mình, đó là điều mà các nước á đông cũng tương tự chỉ khác ở phương cách che giấu đi tâm tư thật sự. Với người nhật, đó là việc hi sinh cho công việc, cho đồng nghiệp. Thời gian ngoài công việc họ cũng có sự dấn thân vừa phải tuỳ đối tượng.



Những kỳ vọng xác thực trong cuộc sống

 Trung tÂm tokyo tại shinjuku. Tôi đi làm về và bước tiếp chuyển tàu tại nhà ga cùng tên Shinjuku. Tôi nhìn thấy một đàn ông trung niên ngồi ôm đầu thu lu 1 góc cầu thang máy. Hình tượng đó gợi cho tôi nhớ lại cảnh tượng người đàn ông tôi bắt gặp trên đường đi học. Ngẩn ngơ ngồi ôm gối. 


Trong lúc này, tôi có cảm tưởng sự cố gắng của họ của bao nhiêu người trong tình trạng chán nản về con đường đời thật là bế tắc. Ở việt nam, trước khi lên đường qua đây, tôi đã tự nhủ phải phá cái sợi xích ràng buộc giữa mình và công việc, và giờ đây tôi lang thang tìm tòi và quan sát. Mọi việc còn ở trước mắt.


TÂM THẾ của NGƯỜI LÍNH


 Một tâm thế sẵn sàng chién đấu là phải biết mình là ai trong cuộc chơi này. Tôi là người nhập cư bà sức sống của thành phố này bắt nguồn từ chúng tôi - những kẻ châm ướt chân ráo.  Chúng tôi sẽ là người biến đổi luật chơi để tjnh trạng chung có thể cân bằng trong cách mà nó ắt phải tiến tới.


Người nhập cư chịu mọi rủi ro trong cuộc sống ở một nơi xa lạ. Và đó là lý do họ buộc phải có những phát kiến mới lạ để đoi thay cuộc sống. Những người sống lâu có thể trở thành thổ địa nhưng ngược lại ko có hy vọng nào vào cuộc sống thì họ sẽ dần bị thay thế bởi những người nhập cuộc mau lẹ


Trên thế giới này, những người là tỵ nạn thuộc vào loại người đối mặt với nguy hiểm hơn hết. Tỵ nạn chính trị hay kinh tế lá sự làm lại từ đau cuộc đời của họ. Có lẽ thế giới này ko công bĂng về vật chất, có những nơi xa hoa mà có những nơi chật hẹp nghèo đói


NHững kì vọng Xác thực trong  CUỘC SỐNG

 Trong cách giao tiếp của người Nhật tôi nghiệm ra một điều đúng mà có người đã viết ra. Rằng tuy họ điềm tĩnh , tươi cừoi bên ngoài nhưng thực sự xáo trộn bên trong.  dễ thấy, họ hoà đồng trong công việc, đieu đó thể hiện sự ràng buộc giữa họ và cộng đồng thông qua giáo dục từ thủa nhỏ, điều đó thể hiện qua từng câu nói trong ứng xử. Tôi có thể trải nghiệm đc gì nếu nghi  theo cách của phương tây ở đất nước này? Đó là đieu cần tiếp tục để tìm kiếm cơ hội sống thoải mái hơn. Và kiếm tiền nhiều hơn là một đong cơ chính cho tất cả. Đó là đieuf hiển nhiên trong đời sống của chúng ta. Tuy rằng với 1 số người thậm chí nhiều người đã bỏ cuộ  mà nói rằng đó là đieu "xấu" - tất cả đều do cảm nhận và sự va vấp của môi  người. Tôi cho rằng kiếm tiền ra sao để đos là lẽ sống mới là vấn đe giải thoát, tiền với mặt tiêu cực của nó là 1 nôi  ám ảnh, tuy thế ko thể vì những kì vọng vô lí của chúng ta mà cho đồng tiền là tạo ra đe buộc chặt ta vào công việc, nghèo túng hay càm thấy đ ơi vô vị. Cần có suy nghĩ khác để nhân loại ko còn ràng buộc vào nó nữa. 


 Và kì vọng  xác thực lâ con đường mở cho vấn đe.


Xem tiếp phần 2


Chủ Nhật, 11 tháng 5, 2014

Chấp nhận sự khác biệt - phần 2

 Trước đây, tôi đã loại bỏ thành phần còn có hành động manh mún. Tôi hướng tới 1 cộng đong có tính quốc tế cao độ, có những ý tưong thay đổi triệt để toàn cầu. Đó không phải là giấc mơ xa vời. Đo là trí tưởng tượng từ nhưng gì tồn tại còn manh mún chưa kết hợp với nhau để làm nên chuyện lớn.

 Với tư cách mới về tâm thế cởi mở đe học hỏi và cầu tiến tới một trạng thái bao quát các tư tưởng hiện có. Dĩ nhiên để tiến tới trạng thái đó, cần có sự quan sát và tổng hợp và đặt ra những câu hỏi cần thiết.

 Cần chút kiên nhẫn nhé.

 

Chấp nhận sự khác biệt

Nếu bấn loạn mà quyết định thì chỉ thêm bấn loạn mà thôi. Hoà giải đưa ra lúc này là 1 quyết định bấn loạn như thế



Tôi có cảm nghĩ cá nhân rằng, đời sống cộng đồng của việt nam không có điểm thu hút mọi ngừoi có thể yêu chung 1 giá trj. Chúng ta hãy làm phép loại bỏ để tìm ra cái gì đo chung. 1/ loại bỏ tính chất tôn giáo 2/ loại bỏ những cộng đồng bị tổn thương sau chiến tranh. Và 3/ loại bỏ những cá nhân đang trở thành tiên phong trong công cuộc thay đổi vận mệnh dân tộc.


Dưới đây là lý do mà tôi cần loại bỏ những điều trên

1/ tôn giáo là 1 thành phần trong cuộc sống của chúng ta, được biến đổi cho phù hợp với nếp nghĩ của người việt nguyên thuỷ, vẫn còn góc lớn nào đó trong tinh thần của dân tộc ta mà thế giới  cần học hỏi. Đó là trìu tượng về trời, đạo trời là lẽ mà thiếu nó chúng ta không thể hoàn thành mục tiêu được. Hãy quên đia Thiên địa nhân của trung quốc, (phật giáo ko thể xét cùng khía cạnh này vì đó là đaoj giải thoát) , hãy quên đi khổng lão  và sự an bài của chúa trời bên phương tây. Lẽ trời của người việt là cái "ấy" cái chưa được định tên nhưng khơi mở trí tưởng tượng để vươn tới thành đạt. Nhưng định kiến của chúng ta thì thường an phận theo ý trời, nếu cá nhân nào dám thách thức sự thật. Chúng ta sẽ thấy cá nhân ấy đajt được cái nhìn nhận xác đáng có giá trị. Và thường họ là người khác biệt so với số  đong chúng ta. Tôi tin dạng người này có tư duy tổng hợp và ham hiểu biết



On


Thanh Lê.

2/ yếu tố thứ hai cần loại bỏ là cộng đong chịu thiệt thòi sau chiến tranh. Họ phải bỏ nước ra đi, sống thích ứng với một tương lai không xác định và nguy hiểm, nhưng thực tế chứng tỏ lớp người việt này đã vinh danh ý chí việt khi ngày càng có những chính khách, nhà khó học, truyền giáo nổi tiếng chinh phục được tinh thần của người ngoại. Tôi nghĩ rằng họ đã tận dụng đc tối đa tiện ích tại nước sở tại. Và khát vọng của họ là quay trở lại phục hưng đất nước. Nhưng ko may thay, họ vẫn chưa tìm được điểm chung để tạo nên cộng đồng lớn  hơn.. Có tiếng nói chung để tạo nên sự khác biệt trước mưu kế "hoà giải, hoà hợp" của người cộng sản.

Chúng ta một lần nữa hãy lưu ý "khác biệt" một điều thể hiện sự tư duy đot phá chứ ko phải là tách rời nhau ra.

3/ loại bỏ những cá nhân tạo nền tảng cho dân chủ thời gian gần đây.

Vì sao cần loại bỏ? Tôi cho rằng, để tìm tới cái mới, chúng ta không thể zuất phát từ nhưngz cá nhân manh mún trong suy nghĩ. Không cần xét tới quan điểm của gọ, mà chú ý tơis tình cảnh hiện tại. Sự o bế của đangr cộng sản ko cho phép cá nhân nào có tư tươnge lớn hướng tới cái chung có chứa tới giá trị tiến bộ của nhân loại mang tinh thần việt. Nói tóm lại trong tình thêa hỗn mang, nó tạo ra giải pháp manh mún. Nhừn đọc ý tưởng của tôi, ngay bây giờ bạn muốn khám phá cái mới chăng??? Sau tất cả những loại bỏ trên? Giống như học môn võ mới, bạn phải quên đi nhưngx thành thục cũ, như thể bạn chưa biết võ là gì. 

Có như thế bạn mới cảm nhận được sự tinh tuý của môn võ mới ấy. 

Nào hãy sẵn sàng tư thế mới, mang hơi thở của thế kỉ công nghệ và sự cứng đầu mang tjnhs cá nhân nhé.!!!

(Mời đọc tiếp phần 2)


Phát kiến của 1 nông dân Israel tiêu biểu cho sự cứng đầu trước định kiến

Các câu nói phổ biến đi, " bạn không cần phải phát minh lại bánh xe ", nhưng nông dân Israel  Gilad Wolf   dường như chưa bao giờ nghe lời khuyên này trước đây. Sau khi phá vỡ xương chậu của mình trong năm 2008 ông phải có xu hướng cây trồng của mình trong một chiếc xe lăn. Điều này chắc chắn không phải là cách lớn nhất đối với trang trại trên vùng đất gập ghềnh thô để Wolf đã quyết định phát minh lại bánh xe và đưa ra một ý tưởng mới để chống sốc. - See more at: http://interestingengineering.com/wheelchair-bound-man-re-invents-the-wheel/#sthash.VB8PRSrY.dpuf

Các câu nói phổ biến đi, " bạn không cần phải phát minh lại bánh xe ", nhưng nông dân Israel  Gilad Wolf   dường như chưa bao giờ nghe lời khuyên này trước đây. Sau khi phá vỡ xương chậu của mình trong năm 2008 ông phải có xu hướng cây trồng của mình trong một chiếc xe lăn. Điều này chắc chắn không phải là cách lớn nhất đối với trang trại trên vùng đất gập ghềnh thô để Wolf đã quyết định phát minh lại bánh xe và đưa ra một ý tưởng mới để chống sốc. [Image Courtesy của Softwheel ] Anh sẽ không để cho khuyết tật của mình cản trở sản xuất nông nghiệp của mình và kết quả của những nỗ lực của mình, với sự hỗ trợ và tiền bạc từ Israel  RAD BioMed  Accelerator và một nhóm các chuyên gia, được gọi là  Softwheel . Làm trung tâm trong các bánh xe ba cú sốc hấp thụ xi lanh nén mà mở rộng hoặc thu nhỏ các bánh xe khi cần thiết khi đi qua va chạm mạnh và mặt đất thô. Trung tâm của bánh xe chuyển về từ vị trí trung tâm của nó và hấp thụ hầu hết các cú sốc, chứ không phải là khung ghế hoặc cơ thể của người dùng. [Image Courtesy của Softwheel ] Như ghế được gắn trên trung tâm nó bị trả lại một cách đệm với cơ chế chứ không phải là tham gia vào năng lượng cú sốc từ các bánh xe chạm va chạm. Điều này có nghĩa rằng người dùng có thể giải quyết và hạn chế cầu thang như thể nó đã đi lên một đoạn đường. Khi người sử dụng đi du lịch trên mặt đất bằng phẳng như vỉa hè, đường giao thông bánh xe hoạt động cứng nhắc giống như bất kỳ bánh xe khác. Nhưng khi gặp phải va chạm với những trở ngại và cơ chế của bánh xe, đăng ký nhãn hiệu Acrobat, đến chơi. Sau khi khắc phục các vết sưng hoặc trở ngại trung tâm tái trung tâm và một lần nữa đóng vai trò như một bánh xe cứng bình thường. Trong thiết kế xe lăn truyền thống lên đến 30 phần trăm năng lượng chi bị mất bởi vì họ thiếu hệ thống treo, chỉ để lại 70-80 phần trăm năng lượng đưa vào chiếc ghế cho động cơ đẩy. Thiết kế mới hiệu quả hơn cho phép người dùng để đi du lịch một cách dễ dàng và ít mệt mỏi hơn. [Image Courtesy của Softwheel ] Việc sử dụng không chỉ giới hạn cho xe lăn của khóa học; cơ chế có thể được điều chỉnh cho xe đạp, xe hơi, xe lửa và thậm chí cả máy bay hạ cánh! " Chúng tôi đã mua xe đạp off-the-shelf và trong vòng 10 phút chúng tôi đặt SoftWheels vào chúng; nó đã được chỉ cần cắm và chơi, "Giám đốc điều hành Softwheel, Daniel Barel nói. - See more at: http://interestingengineering.com/wheelchair-bound-man-re-invents-the-wheel/#sthash.VB8PRSrY.dpuf

Công ty có kế hoạch bắt đầu bán bánh Acrobat của họ trong quý 4 năm 2014 vào khoảng về mốc $ 2000. - See more at: http://interestingengineering.com/wheelchair-bound-man-re-invents-the-wheel/#sthash.VB8PRSrY.dpuf

Thứ Bảy, 10 tháng 5, 2014

Đêm muộn.

Đ ã bước sang ngày chủ nhật. Mọi thứ vẫn đang chuyển động và ồn ào huyên náo. Nhưng tâm trí thì không vọng động theo những tiếng động bên ngoài, nó thì trầm lăng để theo đuổi mục tiêu cá nhân, bởi cái hoài bão của người mang suy nghĩ. Và vì thế, nó sẽ còn vướng mắc với các ý tưởng. Nó còn xung đột với chính nó, bởi vì bản thân thì không theo kịp với tiêu chuẩn chung của 1 xã hội tiên tiến. 

Ánh đèn khuya chiếu hắt xuống con phố nhỏ. Thing thoảng có một vài chiếc taxi đi qua. Bên ngoài, hàng quán đã đóng cửa, hoạt động mại dâm của quận trung tâm diễn ra âm thầm, ít người đi lại hơn. 

Tâm trí sẽ cố gắng sử dụng sự thức tỉnh để loại bỏ sự ngạo mạn, ích kỉ của mình.

Tâm trí cảm thấy nó chứa ko xung đột các tôn giáo, một sự giả tạo và hợp lí hoá đ ến mưc hoá giải thành "không" - không ràng buộc đối tượng - đó là sự vận hành khéo léo mà bạn có thể trút đi những lời hứa, sự tin cẩn của người khác và xoay chuyển tâm thế của họ về lẽ của bạn.

Thứ Sáu, 9 tháng 5, 2014

Nhu cầu thứ ba của bạn

Cuộc sống của chúng ta cần thứ gì?

Tôi đã nghĩ như thế khi một mình ngồi ở công viên. Toi mong muốn định hướng đời mình, tôi đã hiểu vì sao người nhật lại hạn chế kết hôn và sinh con. Và tôi thấy chỉ cần sống ở đây và nhạy cảm thì sẽ hiểu điều đó. Và tôi cũng đang trong tình trạng đó. 


Tôi tự hỏi, cuộc sống ở đây sẽ cần thưs gì? Công việc - ắt cần rồi, nhưng rồi sẽ nghỉ ngơi. Học tập - luôn học hỏi để phong phú suy nghĩ - một công việc cả đời. Và còn gì nữa, một điều gì nữa không nhàm chán, vô vị và sơ cứng. ????

Bạn sẽ gợi ra việc gắn bó

Với ai hay thứ gì đó. Với 1 người phụ nữ? Với 1 con chó? Hay với một tượng đá linh thiêng hàng ngàn năm? Hay 1 ngọn núi để chinh phục? Hoặc để sống ở đó thoát tục????  Hay đơn giản là sự giải trí tầm phào nào đó.


Tôi cho đó hết thảy là chạy trốn hiện tại - đời sống của nội tâm - thứ qua lại với đời sống hoạt động bên ngoài,  nhưng ẩn giấu sự sâu kín. Sự chạy trốn trên dù gắn cho 1 dang hiệu là lẽ sống, là phụng sụ đi chăng nữa cũng ko tránh khỏi điều phàm tục, cạn cợt và cả tham chấp nữa.


Tôi muốn nói đời sống của chúng ta với công việc để làm và học hỏi suốt đời đã quá đủ để cân nhắc lựa chọn. Chúng ta cần tới yếu tố thứ 3 là sự thoả mãn riêng tư, đó là cân bằng với đời sống sôi động, đau khổ, phức hợp bên ngoai


Chúng ta cần sự thoả mãn riêng tư , hay sự tìm hiểu nội tâm để không chỉ làm cuộc sống phong phú, mà còn là để bước tới sự tự do giải thoát hết thảy những gì ta tích luỹ , ta gây dựng để mưu cầu sự an toàn cho bản thân ta. Nội tâm là câu trả lời cho tất cả nhưngx xáo trộn của bạn


Thứ Năm, 8 tháng 5, 2014

Tư duy phê phán

 

Một điều chắc chắn rằng một con người không thể  tồn tại nếu thiếu một cộng đồng. Khi chúng ta được sinh ra đã hấp thụ dòng tư tưởng xung quanh với mọi cung bậc cảm xúc, để làm nên dưỡng chất của tư duy rồi. 


 Năng lực tư duy của chúng ta kế thừa từ cộng đồng. Tôi biết phải nói cảm ơn tới tất cả những người đã sống cùng thời thơ ấu. Dù cho, đã có những điều ko vui, ko tốt vsf tệ hại ảnh hưởng tới nhau. Tôi muốn để bạn hiểu nguyên lý về tư duy phê phán, rằng mọi cách đạt được nhờ tư duy cũng tạo nên thói quen và sự lười phê phán. Đó là điều dẫn tới sự máy móc. 


  Chúng ta thường không hay để ý về chuện này. Nhưng với ai  cảnh tỉnh về sự lệ thuộc vào tâm trí và năng lực tư duy, để tránh phụ thuộc vào tư duy máy móc - vốn tiềm ẩn sự quên, sự đãng trí - thì họ muốn thực thi sự phê phán để hiểu biết nhiều hơn, vượt ra ngoài cái giới hạn của tri thức trong sách vở, trong sự truyền đạt từ người này sang người khác. Qua giới hạn trên, ta sẽ thấy đuoc  sự hào phóng của trí tượng tuỏng, nơi những thứ chạm tơis nhờ giấc mơ được khả thi. 


Có thể vừa tư duy vừa phê phán như một lẽ đuong nhiên. 


Khi còn nhỏ, chúng tôi hay trò chuện mà ko đi vào câu hỏi của người kia.  Chúng tôi thậm chí còn dùng sự trái nghịch nhau mà đối đáp. Ai háo thắng, tham lam thì quyết giữ lấy ý kiến của mình. Ai bao dung, tha thứ thì thu được lợi ích từ tiếp nhận cả hai luồng tư tưởng. Tôi cho đó là sự giàu có về tư duy.


Khi lớn lên tôi vẫn thường dùng trí tưởng tượng và phê phán, nhưng khi sống tại nhật ( cho tới nay hơn 1 tháng) tôi thấy ko chấp nhận định mệnh của mình như bao khuôn mặt tôi gặp trên đưoengf phố hàng ngày nữa. Dù cho họ sanh trọng hay thân thiện tôi tin họ đax bị đinhj mệnh đánh bại. Tôi muốn gieo tư duy đã có ơ vietnam để góp phần thay đổi xã hôi nhật trong tương lai, đó cũng đồng nghĩa với, một xã hội hiện đại châu á gương mẫu

Phiếm đàm: hai chữ hoà bình

Phiếm đàm: hai chữ hoà bình.


  Trong cách nghĩ của bạn về chiến tranh có thể ảnh hưởng từ những người chứng kiến hoặc từ những điều bạn tự đi học hỏi, và bạn có cảm nhận sự khác biệt giữa chiến tranh và hoà bình. Nó có cùng  sự nhấn mạnh về xung đột giữa con người. Nếu trong chiến tranh con người xung đột bởi vũ khí, giết chóc, sinh mạng và cái chết. Thì trong hoà bình con người xung đột bởi lợi ích kinh tế, ngay cả trong tín ngưỡng, tôn giáo cũng có sự xung đột, và trong đời sống dân sự chúng ta còn xung đột bởi cách sống, sở thích và sự thoả mãn bản thân. 


Xung đột cả bên trong lẫn bên ngoài, bên trong bạn xung đột giữa tham muốn, đạo đức. Và xung đột bên ngoài khi chúng ta so sáng với người khác. Xung đột luôn luôn và hỗn độn trpng mỗi lúc ta suy nghĩ và mưu cầu. 


 Nhưng nỗi sợ chiến tranh, sợ cái chết thì ám ảnh ta hơn cả và vì thế chúng ta luôn mưu cầu hoà bình, đó là ước muốn thường trực để tránh nguy hiểm của chúng ta. Chúng ta tìm đến tôn giao , đảng phái để giữ mình khỏi nguy hiểm, và tất cả những thứ đó làm cho chúng ta ghét chiến tranh. Ngoại trừ kẻ nào dùng chiến tranh để độc tài trên chính sự hoang tưởng tầm vóc của y.


 Chúng ta hãy nhớ rằng. Chúng ta xung đột luôn cả bên trong lẫn bên ngoài, và dù có hay ko có chiến tranh, mưu cầu an toàn vẫn là điều ta đặt để lên hàng đâu. Hoà bình là hai chữ vô nghĩa, khi chính chúng ta cứ mưu cầu cho mình mà quên đi lợi ích của kẻ khác. Cái lợi ích mà lẽ ra nên hiểu là có ích cho cái người có nó, và có ích cho cả mình. Vì sự lợi ích ấy đồng với sư sinh tồn của người ấy. Mà vì ta quá ích kỉ, lại chỉ muốn triệt tiêu cái lợi ích của người khác. Ta cho cái lợi ích của người khác có giá trị sử dụng hay ko. Và đó là cái tâm trí đầy ích kỉ và xung đột.


Nếu bạn nhìn nhận những điều đã đc viết, bạn có thể tự nhìn vào sự xung đột trong mình chứ? Và bạn còn sợ chiến tranh nữa chăng? Bạn còn nhầm tưởng hoà bình thì sẽ an ổn và ko phải "chiến đấu" để thắng nỗi sợ hãi bấy lâu nay mà bạn kế thừa từ gia đình, huyết thống và nèn giáo dục?

Thứ Tư, 7 tháng 5, 2014

Tư duy phê phán và vấn đề dân tộc

Điều trước hết dù muốn nói gì thì nói, đó là ở sự tiến bộ của mỗi người về tư duy, phán xét trong 1 quốc gia - nó có hỗ trợ anh ta trong quá trình sống hay không? Để đời sống của anh ta kiến tạo theo như ý anh ta?


Tình thế của môi người trong chúng ta là có khả năng giao tiếp với thế giới văn minh bên ngoài. Vì vậy, kiến tạo 1 đời sống dựa trên tư duy và phê phán độc lập là khả hữu. Chỉ có điều, chúng ta có muốn hay không? Không may thay, người viết thấy nhiều người thì lười suy nghĩ và ko bao giờ đặt ra 1 câu hỏi để thay đổi tình thế hiện tại. Họ thích chấp nhận vấn đề như nó là hơn mà ko có chút đòi hỏi và thắc mắc nhằm cải thiện.


Trong tôn giáo sự tỉnh thức giống như sự nhận diện bản chất sự vật "đang diễn ra" và đi vào tháo gỡ các ràng buộc đẻ đc tự do giải thoát. Suối nguồn của tỉnh thức là dòng chảy liên tục của từng lúc, từng lúc nhận diện đó mà ko bị chi phối bơi bất kì thứ gì


Nhưng đời sống xã hội thì mắc míu phức tạp với các tham lam, đố kị. Đơn giản, lấy nhà lãnh đạo làm ví dụ, chăc hẳn chúng ta ai cũng khao khát ngồi lên "ghế" của sếp vì sự tưởng tượng về 1 đoi sống tiện nghi, oai phong hơn. Và chúng ta ganh đua, đố kị dựa trên so sánh - thứ giết chết tư duy "độc lập" - để mà phân tích, lập kế hoạch. Đó là xã hội mà chúng ta đang sống mắc mớ nhau đến lạ kì.


Quay trở lại vấn đề. Vì không phải những người có đạo đều tỉnh thức theo nghĩa trên, những người ko có đạo tôn giáo thì lại càng ko có, có chăng cũng chỉ là mảng ghép nhặt nhạnh được nh ờ 1 chút quan tâm. Cho nên, hướng tư duy tới sự đ ộc lập nhăm cải thiện xã hội có thể tạo sự tự do cho mỗi người rất khó thực hiện.


Nó cần bắt đầu từ bạn và tôi!


Ý tưởng của bài viết này là, phủ nhận vai trò thay đổi của 1 tổ chức đai diện, trong 1 quốc gia đo là nhà lãnh đạo, trong công ty đó là sếp, trong nhà thờ, chùa là nhà lãnh đạo tinh thần.


Bài viết thì ủng hộ cho một sự thay đổi từ cấp đ ộ cá nhân


1. Vì sao khả hữu cho cấp độ cá nhân đ ể thay đoi?

 Như đã nói ơ trên, tư duy độc lập thể hiện 1 cá nhân tự do trong tôn giáo vượt lên trên thẩm quyền của vị thầy hướng dẫn tâm linh. Đó là điều mà người viết muốn nhấn mạnh.


"Điều trước hết dù muốn nói gì thì nói, đó là ở sự tiến bộ của mỗi người về mặt tư duy, phán xét trong 1 quốc gia"


2. Một mẫu hình - ko có nghĩa là hoàn hảo.


Xin hãy khoan nói tới sự hoàn hảo trong văn nói. Người viết thì muốn nhắc đến Israel như 1 mẫu hình về tư duy đoc lập. 

(A) do thái giáo không có ai là vị thầy hướng dẫn, một rabbit chỉ có nghĩa vỵ quan tâm đến sinh hoạt cộng đồng và giải đap thắc mắc từ giáo dân vì rằng ai cũng được tự mình suy ngẫm về chúa


(B) nhà nước Israel có sản sinh và hình thành từ sự thân thiện, thẳng thắn và bình đẳng không quan trọng về thứ tự đang cấp.


(Tiếp theo tôi sẽ diễn đạt tiếp về sự hoàn hảo)

Thứ Ba, 6 tháng 5, 2014

Chuyện lặt vặt 1. Nước Mỹ và gương thành công

Một người thành công trên đời đều mang một đức tính lạ thường. Những đức tính đó xem ra thật kỳ lạ nhưng đó cũng là đặc điểm của con người thành công. Tựu trung, danh ngôn “thiên tài là do sự cố gắng lâu dài” hiện hữu ở trong hầu hết những vĩ nhân trên thế giới. Cuốn sách “40 Gương Thành Công” của tác giả Dale Carnegie sẽ gửi đến từng câu chuyện để các bạn thưởng thức và chiêm nghiệm…Đây là gương thành công của Dorothy Dix (1861 – 1951), là bút danh của nhà báo Mỹ Elizabeth Meriwether Gilmer. Bà là tiền thân của chuyên mục “Gỡ rối tơ lòng” trên báo chí Anh Ngữ nhận tiền nhuận bút cao nhất và nhiều độc giả nhất. Những lời khuyên của bà về hôn nhân đã được phổ biến rộng rãi trên báo chí toàn thế giới ước chừng 60 triệu độc giả hằng ngày. Bà đã trở thành một nhân vật nổi tiếng và được hoan nghênh trong những chuyến đi ra ngoại quốc. 

Dorothy Dix (1861-1951)

Theo ý bạn, ký giả nào có nhiều độc giả nhất? Tôi thì cho rằng ký giả đó là một người đàn bà sung sướng nhất Hoa Kỳ, vì đã giúp cho đủ hạng người giải quyết những vấn đề tình cảm của họ. Đã bao lâu nay, bà là người mẹ, là giáo sĩ rửa tội cho hàng triệu người đau khổ, cả đàn ông lẫn đàn bà. Chưa có ai đã giúp tránh cho đồng bào được nhiều vụ li dị, đã cứu vớt được nhiều gia đình tan vỡ như bà.

Tên bà là Elizabeth Meriwether Gilmer. Bạn chưa nghe nói về bà ư? Có chứ! Đã nghe nói nhiều lần rồi, nghe tên Dorothy Dix nhiều lần rồi chứ! Dorothy Dix chính là bà. Hồi mới cầm viết, bà lựa bút hiệu đó vì bà thích nó, mà cũng vì bà muốn kỷ niệm một người mọi tên là Dix đã hầu hạ gia đình bà lúc bà còn nhỏ.

Vậy bà ký tên Dorothy Dix dưới những bài đăng trong hai trăm tờ nhật báo, để cho hàng triệu độc giả khắp thế giới đọc, từ Luân Đôn tới Châu Úc, từ Nữu Ước tới Nam Mỹ và Nam Phi Châu.

Cách đây ít lâu, tôi hân hạnh được uống trà với bà ở New Orleans, bà kể chuyện về tuổi thơ, về sự giáo dục của bà trong mười năm, sau cuộc nội chiến. Thân phụ bà có một trại nuôi ngựa giống ở biên giới Tennessee và Kentucky. Gia đình bà là một gia đình cổ ở phương Nam vì chiến tranh mà sa sút. Bà nói:

- Chúng tôi sống kỳ cục lắm, nghèo không ra nghèo, sang không ra sang. Ngôi nhà cũ của chúng tôi đẹp lắm, chung quanh có những cánh đồng cỏ mơn mởn, bò và cừu mập ú, nhởn nhơ bên cạnh những cánh đồng trồng lúa và bông vải. Ăn thì chén dĩa bằng bạc. Nhưng tiền thì không có.

Bà bận những đồ bằng len nhà, dệt ở hàng xóm. Bà thích kể rằng vú nuôi của bà là một con ngựa cái để đua, vì già và bệnh tật nên được thả ở trước nhà. Bà nói thêm:

- Tôi biết cưỡi ngựa trước khi đi học. Ba tôi đặt tôi lên lưng ngựa, tôi níu chặt bờm ngựa trong khi nó ăn cỏ. Khi nào nó luồng qua một sợi dây thừng mắc quần áo hoặc một cành cây là tôi bị hất xuống đất. Tôi la hét cho tới khi có người chạy ra bồng tôi lên, đặt tôi trên lưng ngựa.

Một chị vú da đen dạy cách ăn nói cư xử cho bà và chị em bà. Trong bữa cơm, chị ta đứng sau lưng bà, rình như một tên lính gác. Vô phúc mà láu ăn hoặc bốc đồ ăn hoặc khóc thì nghe “cốp!” Bị cú trên đầu liền.

- Ăn uống cho đàng hoàng. Đừng làm như những thằng nhỏ mất dạy da trắng đó nữa!

Ba đứa nhỏ phải chơi một mình, làm lấy đồ chơi mà chơi. Nhưng chơi với chó và ngựa, thú vị biết bao! Bà nói:

- Chúng tôi được tự do như chim trên trời vậy. Không bị bó buộc gì hết. Muốn đi đâu thì đi, làm gì thì làm. Chúng tôi thắng yên cương rồi cho ngựa chạy phi vào rừng, đằng sau là một bầy chó sủa vang trời. Chúng tôi biết hết cả những bí mật của rừng, những chỗ chim cút trốn ở đâu, chim ưng làm tổ ở đâu, thỏ giấu con ở đâu. Chúng tôi cũng biết chỗ nào có trái bí dại và mùa thu tới, chỗ nào có những hạt dẽ ngon nhất. Lòng tự tin của chúng tôi tăng lên rất mau, vì chúng tôi biết xoay sở lấy, biết biến báo khi gặp nỗi khó khăn.

Đây là một điều lạ lùng nhất về bà. Chính một ông cụ già gần như ngông ngông, đã dạy bà được nhiều điều rất quí. Ông cụ đó là bạn cũ của ông nội bà và sống trong nhà bà như người thân. Không những cụ dạy bà tập đọc mà còn hướng dẫn bà yêu những sách quí trong tủ sách nhà nữa. Bà nói:

- Chưa đầy hai mươi tuổi, tôi đã thuộc lòng Shakespeare, Scott, Dickens, tôi đã đọc Smollet, Fielding và Richardson. Không có sách để trẻ em đọc, tôi đành nhai đại những sách khó tiêu nhất nhưng bổ ích của người lớn. Và lúc nào tôi cũng thấy sung sướng được đọc những sách đó.

Bà đi học trường nhà nước rất ít.

Cha tôi cho tôi lại học trường cô Alice hay cô Jenny không phải vì các cô ấy dạy giỏi mà chỉ vì thân phụ các cô ấy đã có công lao với xứ sở, hoặc làm đại tá dưới quyền chỉ huy của tướng Beauregard, hoặc đã tử trận ở Gettysburg. Làm sao được? Đó cũng là một cách giúp các cô ấy sống.

Trước khi biết bảy lần bảy là bốn mươi chín, bà đã leo cây giỏi như một con sóc và cưỡi ngựa tài như một chú nài. Sự thật bà chỉ được học trong những sách cũ của thân phụ để lại.

Rồi năm mười tám tuổi, bà về nhà chồng, tính sống cuộc đời yên ổn như mọi thiếu phụ khác trong trường hợp đó. Nhưng một bi kịch xảy ra, vùi bà trong một tai biến về hai phương diện gia đình và tài chánh. Mới cưới nhau được ít lâu, chồng bà thành một người tàn tật, một phế nhân. Bà phải săn sóc chồng, nuôi chồng cho tới khi chồng chết, trong ba mươi lăm năm đằng đẳng. Lúc đó bà không biết làm sao kiếm đủ nuôi thân mình, đừng nói là nuôi chồng nữa. Bà lo lắng quá, hóa đau, phải tới Gulf Coast ở Mississipi để dưỡng sức.

Lần đi xa nhà đó đã làm thay đổi hẳn đời bà. Trong khi nghỉ ngơi trên bờ biển, bà viết một truyện ngắn kể một việc xảy ra trong gia đình bà hồi nội chiến. Song thân bà sợ những đồ quí bằng bạc bị lính phương Bắc cướp mất, sai một tên nô lệ đem chôn ở bên mộ tổ tiên. Hắn chôn xong còn làm phép phù thủy yếm cho kẻ trộm khỏi tới gần. Bà bán truyện đó cho một bà hàng xóm làm chủ nhiệm một tờ nhật báo lớn nhất miền Nam, tờ Picayune ở New Orléans. Người ta trả bà ba Mỹ kim và dùng bà làm phóng viên trong tòa soạn. Như vậy bà chỉ kiếm được năm Mỹ kim mỗi tuần, vừa đủ cho hai ông bà sống, nhưng nhờ viết phóng sự mà sau này bà nổi danh khắp trong nước.

Công việc đầu tiên của bà là mỗi chủ nhật viết một bài dài khuyên bảo phụ nữ về đời tình cảm của họ đối với chồng con.

Phần đông nữ sĩ viết một lối văn cầu kỳ. Họ rán dùng một bút pháp có vẻ thông thái, độc đáo để tỏ ra mình hơn người, họ muốn tự tạo một tư cách “thượng đẳng”. Dorothy Dix trái lại, viết rất giản dị, thành thử nữ độc giả thích ngay. Bà không cần tự tạo một tư cách giả tạo, chính bà đã có một tư cách chân thực, mạnh mẽ của một phụ nữ Mỹ sống giữa thiên nhiên và những truyền thống của một gia đình cổ phương Nam. Một xã hội càng rập theo đời sống mới nhất luật bao nhiêu thì lại càng trọng những người còn giữ được cái ý nhị, tự nhiên của cổ nhân bấy nhiêu. Ở thời đại này, nhiều người nhờ bí quyết đó mà thành công trong nghề viết văn, nghề làm báo, truyền thanh, hát bóng, diễn kịch…

Những bài của Dorothy Dix được hoan nghênh nhiệt liệt. William Rodolp Hearst luôn luôn tìm những tài ba mới, tặng bà những số tiền lớn để bà viết cho tờ Evening Journal ở Nữu Ước. Bà cần tiền lắm nhưng không bỏ chủ báo cũ, vì chính nhờ tờ Picayune mà bà đã học được nghề viết báo. Vả lại lúc đó chủ tờ Picayune đau, cần bà ở lại giúp việc. Vì vậy bà không nhận lời William Rodolp Hearst, nhưng năm 1901, khi chủ báo cũ mất, bà qua viết tờ Evening Journal. Trong hai chục năm sau chẳng những bà giữ mục Tâm tình mà còn viết nhiều bài phóng sự lớn để đứng về phương diện nhân đạo mà phê bình những tin tức kích thích nhất, như vụ xử lớn về hình sự. Chẳng hạn bà viết phóng sự vụ xử Harry K. Thaw, nhà triệu phú ở Pittsburg đã giết kiến trúc sư nổi danh nhất Nữu Ước là Stanford White(…) Bà thuật lại vụ Hall Mills, một tội đại hình bí mật nhất của thế kỷ XX.

Thành thử một thiếu nữ rất giản dị, mà hồi hai mươi tuổi còn quê mùa, chưa đi xe lửa quá sáu lần, chưa đi coi hát hoặc ra thành thị quá hai lần, sống trong một trại hẻo lánh ở Kentucky, nay đã thành một ký giả nổi danh nhất Nữu Ước.

Người ta thường hỏi bà có phải chính bà viết những bức thư ký tên độc giả rồi lại tự đáp trên mục “Thư tâm tình” không. Bà đáp:

- Đâu có vậy! Cần gì phải thế? Mỗi ngày tôi nhận được từ một trăm tới một ngàn bức thư của độc giả mà!

Những bức thư đó là những tài liệu lạ lùng về lòng người. Người ta không giấu giếm gì cả, cởi hết lòng với bà. Đọc nó, bà biết được hơn ai hết những thắc mắc của con người thời này.

Bà được các trường Đại học Tulane và Oglethorpe tặng nhiều vinh hàm, nhưng vì bà không có con, nên những vinh hàm đó không làm cho bà vui bằng khi nhận được những hàng chữ như vầy của thanh niên đau khổ, hoang mang: “Tôi trọng bà hơn má tôi, tôi biết rằng bà hiểu tôi…”

Thứ Hai, 5 tháng 5, 2014

Sự kích động

Theo bài giảng của J. Krishnamurti

... Cũng như có sự kích đong hứng thú trong uống rượu, trong tình dục, trong ăn uống, trong tàn bạo v.v... Sự kích động trong bất cứ hình thức nào đều đem lại cho chúng ta 1 cảm giác sống động và chúng ta đòi hỏi phải có nó ngay cả ơ trong tôn giáo.

 - " Ông có nghĩ rằng điều đó là sai lầm không?"
- Bạn nghĩ sao? Căm thù và chiến tranh cung  đem lại rất nhiều kích động, phai khong?

 Cá nhân tôi, tôi ko xem nhẹ chính trị - anh nói tiếp, phớt lờ đi câu hỏi, đối với tôi  nó là 1 công cụ tuyệt vời cho việc làm phát sính những cải cách cần thiết. Hành động chính trị thật có đem lại kết quả, ko phải ở một tương lai  xa vời, vì thế trong đó có một sự hi vọng rõ rệt cho 1 người trung bình
 ... Như một nhà lãnh đạo của chúng tôi nói, chính trị phải được tâm linh hoá. Ông đồng ý với đieu này? Phải ko?

- một người tâm đạo thực sự ko quan tâm tới chính trị, đối với anh ta chỉ có hành động , một hành động tôn giáo, hoàn toàn, chứ ko phải là những hoạt động manh mún được gọi là chính trị và xã hội....

 

Chủ Nhật, 4 tháng 5, 2014

Thực hành tôn giáo trên tinh thần vô ngã, và tìm kiếm một tâm hồn giải thoát được

Các nhà truyền giáo Phúc Âm quả là có cách quan tâm đặc biệt tới những con  chiên trong "tương lai" của họ, thông qua sự tiếp tế về thực phẩm và y dược, điều này được hỗ trợ bởi đòn bẩy kinh tế của các nước phát triển Âu Mỹ. Và hành động này như là việc cứu người mà cho người ta con cá chứ ko phải là cần câu cá. Với hình ảnh này, thì câu hỏi đặt ra là. Ở Phương Đông đã có tôn giáo nào đề ra chủ chương tiến bộ hơn phương tây là cho người ta "cần câu cá"? Bấy lấu nay tư duy phương đông có gì hữu ích cho công cuộc xây dựng đời sống vật chất? Duy chỉ có Nhật bản xứng đáng làm gương mẫu cho Hàn, Đài, Sin và các nưoc còn lại học tập. Đó là sự tương trợ đoàn kết khăng khít trong một mục tiêu chung. 


 Trở lại vấn đề, tôn giáo thường mặc định cho phương tiện cứu cánh giải thoát khỏi tội lỗi, nghiệp chướng... Và hình thức phổ thông của tôn giao thì phong phú, trong đó cứu tế ( cho con cá) là chuyện dễ làm và hiệu quả ngay tức thì. Cần nhìn nhận, khả năng thấu hiểu của con người đa số gặp vấn đề ở cái tôi của họ, và vì thế nó dễ theo sự an toàn mà tôn giáo đem laj


  Có những tôn giáo như đạo phật khuyên tín đồ ở sự giác ngộ, thì lại phù hợp cho số ít, nhưng số người có tư chất phản biện và truy tim khảo sát sự thật sâu sa lại còn ít hơn nữa. Khi đó, ko có sự tổ chức của tôn giáo nào thì phù hợp với con đường thêng thang của tự do, và rằng các vay mượn và tuyên truyền cho Khổng - Lão của phương đông hay cái đại ngã của Hindu đều cho thấy sự lãng phí thời gian vào đức tin và giáo điều. 


 Tóm lại, dầu cho là tôn giáo Đông hay tây thì cũng chỉ là sự tạm bợ nơi lưu trú của những tâm hồn / cái tôi bị tổn thương. Đi sâu vào phê phán hình thức phổ thông của nó như 2 tác giả trên đã làm là phí thời gian và chia rẽ con người với nhau


 Thông điệp, hãy đến với tôn giáo để làm  chủ tham vọng, ghen tỵ và sân hận của bản thân mình. Đừng quan tâm tới hình thức phổ thông của nó - nó đoen giản chỉ là cách thức con người liên lạc với nhau. Nếu đên   Với nhau bằng sự sẻ chia, cuộc sống sẽ dê  chịu biết chừng nào, ko có rào cản tôn giáo bởi đức tin. Con người mới thực là liên hệ trong tôn giáo. Tôn giáo là lòng từ ái vậy


 Thực hành. Bạn hãy đến nhà thờ tin lành / cơ đốc để sinh hoạt dầu cho bạn là tín đồ phật giáo / hindu / sikh, và hiểu tâm tư của người giới thiệu bạnvao cũng như bạn bè của anh ta. 



 Hindu, islam và ngay cả communism ko có sự liên hệ trong tư duy của tôi với vấn đề đã bàn. Vì xem ra, thiên chúa giáo và phẬt giáo có sự tương phản để dễ bị hiểu sai là đối nghịch để mà chia rẽ. Vì thế nếu bạn có sự từ ái hãy dám đi ra ngoài khuôn khổ hành động của bạn mà bước ra thế giới mới

Phản biện về tính quốc tế

Toi---- Từ những điều đã chia sẻ gợi nên một điều rằng, các dân tộc có những thành tựu vật chất về sau này có khả năng tiếp giáp vơi văn minh phương tây để tạo nên sự tương phản rõ rệt trong cách mà nhân loại sẽ chung sống ra sao trên cùng quả địa cầu này

Asker. @ Cái vấn đề bạn đưa ra tôi chưa để ý tới lên cũng khôngdám ngộ nhận nó  hòa hợp được hay không .Còn cái hiện tại tôi chỉ mong dân tộc ta có cái nhìn cụ thể cho một sự đi lên của đất nước, lấy quyền lợi nhân dân làm trọng tâm.và không thích ai đó láy cái mẫu của người TQ hiện nay áp đặt cho dân tộc, bằng cái ngụy biện họ cường thinh mà trong khi đó người dân vẫn không được hưởng từ sự cường thịnh đó

Tôi-------      Ở đây ko có vấn đề cá biệt như định dạng, vấn đề việt nam, vấn đề trung quốc. Bởi vì quá trình phân tích trong sự nhận định về sư phát triển của một dân tộc đã bỏ qua sự tương tác của các nhân tố ngoại góp phần vào tiến trình vận động của dân tộc đó. 

Một cái nhìn toàn cảnh các xung động tương tác giữa các nhAn tố ngoại kể trên dựa trên một môi trường đa văn hoá, mà ta phải tưởng tượng rằng. Mỗi chiều hướng cá nhân mang nhân tố ngoại đều là tiến trình qui tụ lại một điểm, đó là cộng đồng quốc tế của các công dân thế giới


Thứ Bảy, 3 tháng 5, 2014

Phản biện về tâm thế trong tôn giáo cộng đồng



Someone----  lòng tin tôn giáo chính là tự cảm nhận hay tự giác ngộ.CHỦA từng nói khi những hạt mưa rơi xuống ngươi tự đưa tay ra thì ngươi mới đón nhận được sự mát lạnh .Còn phật nói:con đường thoát khỏi bể khổ ta chỉ cho biết còn đến tới sự giải thoát chính là cái giác ngộ của người.Vậy tính chân thực của lòng tin đó chính là sự tự nguyện không gượng ép và rất tự do và đó cũng là tâm thế.Còn mọi nghi lễ nó chỉ mang lai sự gắn kết cho cộng dồng tôn giáo đó tùy theo đức tin của mỗi tôn giáo cho mục đích hướng tới và nó luôn trong tâm thế tự do của đức tin chính tín đồ đó


The me------  Cộng đong tôn giáo  trong tÂm thế tự do từ sự chân thực trong đức tin của tin đồ ư? Điều này đáng để suy nghĩ, vì người viết cảm nhận thấy sự nhiệt thành cống hiến vì cộng đồng của nhiều người bạn, và đằng sau hành động đó là sự tin tưởng vào cứu rỗi, cứu cánh cho sự giải thoát cá nhân khỏi bế tắc. Theo đó, chính xác ở đây là sự đ ào thoát khỏi vấn đề cá nhân. Phải ko? Và vì cộng đông tôn giáo thì to lớn và vững trãi, an toàn để trải lòng ra với mọi người, tâm thế này chỉ đang tìm tới sư tương thích với vấn đề cá biệt của chính họ mà thôi.

Thứ Sáu, 2 tháng 5, 2014

Bài phụ theo kế tiếp (buổi đọc ngẫm số 1 - thứ 7 hàng tuần)

Asker: ông chưa nói tôn giáo là gì. Đối với tôi tôn giáo luôn luôn là đức tin vào Thượng Đế, cùng với toàn thể sự phức tạp của những giáo điều, nghi lễ, truyền thống và lí tưởng thường đi chung với nó

K - Tin tưởng hay đức tin ko phải Là con đường đưa đến thực tại. Tin tưởng và ko tin tưởng đều liên quan đến vân đề ảnh hưởng, áp lực; và 1 tâm trí đang chịu đựng 1 áp lực, dù rõ ràng hay ẩn khuất, đều kbg có thể bay thẳng được. Tâm trí phải tự do giải thoát khỏi ảnh hưởng, khỏi những cưỡng ép và thôi thúc bên trong để nó được đon độc, ko bị ngăn trở bởi quá khứ, chỉ khi ấy cái ko có thời gian mới có thể  hiện thực được. Ko có con đuong  nào đưa đến nó đuoc

Tôn giáo ko phải là vấn đề của giáo điều, tín ngưỡng chính thống và nghi lễ, nó ko phải là tin tưởng có tổ chức. Tin tưởng có tổ chức giết chết tình yêu và sự thân thiện. Tôn giáo là sự cảm nhận sự thiêng liêng, lòng từ ái và tình yêu.

Tiến trình sử dụng tâm trí

 Theo bài giảng của J.Krishnamurti (K).
# an toan, # lý trí, #tâm trí

" Trong chính tiến trình sử dụng tâm trí, tư duy một cách sáng tỏ, lý luận một cách phê phán và lành mạnh, ta khám phá cho chính mình nhưng giới hạn của tư tưởng. Tử tưởng, sự đáp ứng của tâm thức trong tương giao giữa con người, luôn bị trói buộc vào sự tư lợi, tích cực hoặc tiêu cực, nó bị trói buộc bơi tham vọng, thèm muốn, bởi sự chiếm hữu, sợ hãi... Chỉ khi nào tâm trí đã giũ sạch sự trói buộc vốn là cái tôi này, thì tâm trí mới tự do giải thoát được.   Thấu hiểu sự trói buộc này là  sự tự tri vậy."

Thứ Năm, 27 tháng 3, 2014

Tâm thức cải biến xã hội - P2

1. Sau gần 2000 năm đấu tranh ta thu về cái gì?
Phần trước đã nói về 1000 năm bắc thuộc, và gần 1000 năm tiếp theo giữ gìn lãnh thổ, chúng ta có sự xác định số liệu các năm như sau.

Bắc thuộc -> Giữ gìn lãnh thổ -> Giai đoạn chuyển đổi.
39 ---939 -> --------------1859 ->-------------------2014... như vậy giai đoạn chuyển đổi khoảng 155 năm. 

Một giai đoạn có những hạt giống tốt và xấu nảy sinh, hào hùng và đau khổ đan xen, nhu nhược và nhục nhã có, mà kiên cường và tự hào có. Nói như vậy không phải là nói chơi, mà nói cho cốt thấy rằng, chúng ta đã thu lại . Sự phân hóa tư tưởng trong xã hội.
 Cái mốc 1975 cho ra những thế hệ tị nạn cộng sản trên xứ người.
 Cái hiện trạng phân hóa giàu nghèo hiện nay, cho ra những con người giàu cưới vợ siêu xe, còn người thì lấy công viên làm nhà, là dân oan.

 Tôi không phải là nhà nghiên cứu văn hóa, nhưng hi vọng trong tương lai, sẽ có người vào cuộc, để đánh giá đúng cái giai đoạn chuyển đổi trong 155 năm của dân tộc này. 

 Việc thu lại sự phân hóa như ngày nay, nằm trong bối cảnh của thế giới.
1975, đánh dấu sự bỏ rơi của đồng minh Mỹ với chế độ VNCH, và hiện trạng phân hóa giàu nghèo hiện nay đánh dấu sự đặt chân của những ông tư bản khai thác tài nguyên và lao động rẻ mạt của dân tộc ta. Vậy, bối cảnh thế giới, là cái chân trời mở cho những con người việt sinh sống vào những năm 1858, có điều, khi đó, khi cảm thấy xa lạ với cái dân mũi lõ :D, còn ngày nay thì ko, con gái lại thích lấy chồng mũi lõ, haha

2. Chí hướng cá nhân và đích đến phù hợp.
Trong đầu tôi có một khái niệm mới, đó là ứng viên toàn cầu, tức cá nhân làm thay đổi thế giới theo sự tương tác đặc biệt nào đó. Tôi bị nhiễm thuyết hỗn độn, và tôi cứ đinh ninh tin tưởng , mình làm được điều gì đó khác lạ. :D Tôi cố gắng khai triên một vài khái niệm mới thông qua các bài viết như thế này.

Phần trước tôi đã trình bày cái nền tảng của chí hướng cá nhân trong CẢI BIẾN XÃ HỘI.
Phần này, tôi khai triển tiếp, cái chí hướng đó ra sao. Rằng, nó cần 1 đích đến, kiên định không ngừng và học hỏi phức hợp (từ này trong thuyết hỗn độn) không ngừng. NÓ cần xác định là công việc cả đời, chứ không phải là một dạng nghề nghiệp mới, và cái đích đến phù hợp cao cả nhất là Cải biến Xã hội theo hướng tôn giáo hóa.

Chúng ta biết, tư tưởng tôn giáo có sức sống kì diệu hàng ngàn năm, nó là khởi nguồn cho những ý niệm sống hiến dâng, hi sinh... Và bạn sẽ ngạc nhiên khi tôi dùng từ "tôn giáo hóa". Tôi nghĩ cần có chút giải thích ở đây.

TÔN GIÁO HÓA.
 a/ không có mục đích sùng bái lãnh tụ tôn giáo - Tôi muốn dùng tới sự suy nghiệm chân lý ở mỗi cá nhân, từ quan kiến độc lập của anh ta / chị ta, chứ ko dùng / trông cậy tới 1 chức sắc.
 b/ không có hệ thống phân cấp - Tất cả moi người đều bình đẳng trong việc tiếp cận chân lý, ko có chuyện người theo sau tiếp bước người đi trước.

Đó là 1 điều lạ, và bạn tự hỏi có thể khả hữu chăng? Tôi trả lời rằng có, một khi bạn đi trên con đường quan sát tất cả các vật gặp phải một cách thấu triệt nó nhất có thể. Tôi muốn nói tới 1 cuộc tìm về bản ngã một cách tâm lí. Và tạo ra cách mạng tâm lí nơi xã hội sau đó. Và đó là cái mà tôi gọi là: Cải biến xã hội theo hướng tôn giáo hóa. từ nay xin gọi là Cách mạng tâm lí....

Đến đây, tôi đã nói rõ cái gì là đích đến của chí hướng cá nhân. Dĩ nhiên, đây cá quan điểm riêng ko ép buộc tới ai cả. xin thấu nhận... 

Tâm thức cải biến xã hội - P1

Một người nào đó khi anh ta / chị ta có đủ thời giờ và dữ kiện để quan sát sự thay đổi diễn ra ở  1 xã hội, thì, Người đó có thể đưa ra sự vận động đó thông qua từ sau đây. Tiến trình chuyển biến xã hội - khi đó, anh ta có thể theo kịp cái dòng sự kiện mới diễn ra, vì rằng trong thâm tâm đã có một hệ thống các nấc thang giá trị sẵn có rồi.

1. Ẩn dụ về tiến trình.
  Bạn hiểu từ "qui trình" - như một quá trình các hành động logic khép kín - là một đường tròn. Vậy thì tiến trình là vô số các đường tròn đồng tâm có bán kính lớn hơn và lan ra xa.... 




2. Chí hướng cá nhân - > cải biến xã hội
 Khi bạn có sự nhận định / thấu triệt động tiến của vấn đề, bạn nắm được sự thay đổi. Và đối với 1 cá nhân, anh ta / chị ta có thể xác định cho mình chí hướng để cải tạo xã hội. Quá trình này, tôi gọi là cải biến xã hội.

3. Cá nhân cải biến xã hội và công cuộc khôi phục, phát triển các giá trị dân tộc Việt hiện nay.
 Bao giờ, bất kì 1 người Việt Nam nào cũng tự hào là người Việt Nam, mongmuốn giữ gìn những đức tính quí báu của dân tộc, và cũng như nét đẹp trong văn hóa ứng xử biểu hiện qua mối tương cảm của con người. Vì điều đó, mà dân tộc ta đã trải qua thương đau và vùng dậy suốt 1000 năm Bắc Thuộc, dân tộc ta đã phát huy chí khí trong gần 1000 năm tiếp theo, giữ gìn và khuếch tán lãnh thổ. Nhưng sau đó, các giá trị này đang gần như bị hủy hoại cho tới ngày nay, khi mà các giá trị này hiển lộ trong 5 nguy cơ mất nước mà Nhà Bác Học Lê Quý Đôn tiến đoán.
 a/Trẻ không kính già,
 b/ trò không trọng thầy.
 c/Binh kiêu tướng thoái.
 d/Tham nhũng tràn lan
 e/Sĩ phu ngoảnh mặt
 Chúng ta hãy nhìn vào điều này, rằng, các giá trị của dân tộc ta là khí chất trong mỗi chúng ta. Trích dẫn dưới đây về nhận xét tốt xâu về giá trị ấy của Đào văn Bình.

Mười Đức Tính Tốt :

1. Thông minh.
2. Cần cù, nhẫn nại.
3. Chịu đựng trong mọi hòan cảnh khó khăn.
4. Bắt chước giỏi, nhanh, dung hợp được cái hay của người.
5. Gia đình đùm bọc, che chở, bảo vệ lẫn nhau.
6. Thích làm chủ.
7. Không cực đoan hoặc bảo thủ, tính tình dung dị, dễ thích nghi với xã hội mới.
8. Hiếu học, biết quý trọng giáo dục, người trí thức.
9. Yêu nước nồng nàn. Khi có ngọai xâm sẵn sàng hy sinh tính mạng để bảo vệ đất nước. Tôn thờ và quý trọng người hy sinh vì đất nước.
10. Biết giữ gìn bản sắc dân tộc, không bao giờ bị đồng hóa.

Mười Đức Tính Xấu:
1. Đi trễ, không tôn trọng giờ giấc:
“Không ăn đậu, không phải là Mễ.
 Không đi trễ, không phải Việt Nam”.
2. Hay nói dối, hoặc nói dối quanh.
3. Hay biện minh (tại, bị) thiếu tinh thần trách nhiệm.
4. Thích nói xấu người khác, chen vào chuyện người khác (ngồi lê đôi mách), ghen tị.
5. Không tôn trọng của công.
6. Thù dai.
7. Thích ai thì bốc lên tận mây xanh, ghét ai thì dùng mọi lời lẽ để lăng nhục, xỉ vả, chửi bới người ta. Thiếu thận trọng về ngôn ngữ. Thiếu tinh thần vô tư.
8. Khó lòng hùn hạp, khó làm ăn chung vì ai cũng muốn thủ lợi riêng.
9. Vô kỷ luật.
10. Vì chỉ biết có gia đình mình, dòng họ mình cho nên lơ là việc chung.

 Cánhân cải biến xã hội cần chú trọng phát huy các đức tính tốt và dần loại trừ các dức tính xấu trong đời sống xã hội.  Đó gọi là chí hướng cá nhân cho tiến trình thay đổi xã hội.

 Vậy thì câu hỏi đặt ra là, trong công cuộc khôi phục và phát triển đó, lực lượng nào thì hữu ích? Cá nhân có chí hướng hành động ra sao thì phù hợp và tốt cho một tiến trình theo chiều hướng tốt?

expr:class='"loading" + data:blog.mobileClass'>