Một điều chắc chắn rằng một con người không thể tồn tại nếu thiếu một cộng đồng. Khi chúng ta được sinh ra đã hấp thụ dòng tư tưởng xung quanh với mọi cung bậc cảm xúc, để làm nên dưỡng chất của tư duy rồi.
Năng lực tư duy của chúng ta kế thừa từ cộng đồng. Tôi biết phải nói cảm ơn tới tất cả những người đã sống cùng thời thơ ấu. Dù cho, đã có những điều ko vui, ko tốt vsf tệ hại ảnh hưởng tới nhau. Tôi muốn để bạn hiểu nguyên lý về tư duy phê phán, rằng mọi cách đạt được nhờ tư duy cũng tạo nên thói quen và sự lười phê phán. Đó là điều dẫn tới sự máy móc.
Chúng ta thường không hay để ý về chuện này. Nhưng với ai cảnh tỉnh về sự lệ thuộc vào tâm trí và năng lực tư duy, để tránh phụ thuộc vào tư duy máy móc - vốn tiềm ẩn sự quên, sự đãng trí - thì họ muốn thực thi sự phê phán để hiểu biết nhiều hơn, vượt ra ngoài cái giới hạn của tri thức trong sách vở, trong sự truyền đạt từ người này sang người khác. Qua giới hạn trên, ta sẽ thấy đuoc sự hào phóng của trí tượng tuỏng, nơi những thứ chạm tơis nhờ giấc mơ được khả thi.
Có thể vừa tư duy vừa phê phán như một lẽ đuong nhiên.
Khi còn nhỏ, chúng tôi hay trò chuện mà ko đi vào câu hỏi của người kia. Chúng tôi thậm chí còn dùng sự trái nghịch nhau mà đối đáp. Ai háo thắng, tham lam thì quyết giữ lấy ý kiến của mình. Ai bao dung, tha thứ thì thu được lợi ích từ tiếp nhận cả hai luồng tư tưởng. Tôi cho đó là sự giàu có về tư duy.
Khi lớn lên tôi vẫn thường dùng trí tưởng tượng và phê phán, nhưng khi sống tại nhật ( cho tới nay hơn 1 tháng) tôi thấy ko chấp nhận định mệnh của mình như bao khuôn mặt tôi gặp trên đưoengf phố hàng ngày nữa. Dù cho họ sanh trọng hay thân thiện tôi tin họ đax bị đinhj mệnh đánh bại. Tôi muốn gieo tư duy đã có ơ vietnam để góp phần thay đổi xã hôi nhật trong tương lai, đó cũng đồng nghĩa với, một xã hội hiện đại châu á gương mẫu
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét