Phiếm đàm: hai chữ hoà bình.
Trong cách nghĩ của bạn về chiến tranh có thể ảnh hưởng từ những người chứng kiến hoặc từ những điều bạn tự đi học hỏi, và bạn có cảm nhận sự khác biệt giữa chiến tranh và hoà bình. Nó có cùng sự nhấn mạnh về xung đột giữa con người. Nếu trong chiến tranh con người xung đột bởi vũ khí, giết chóc, sinh mạng và cái chết. Thì trong hoà bình con người xung đột bởi lợi ích kinh tế, ngay cả trong tín ngưỡng, tôn giáo cũng có sự xung đột, và trong đời sống dân sự chúng ta còn xung đột bởi cách sống, sở thích và sự thoả mãn bản thân.
Xung đột cả bên trong lẫn bên ngoài, bên trong bạn xung đột giữa tham muốn, đạo đức. Và xung đột bên ngoài khi chúng ta so sáng với người khác. Xung đột luôn luôn và hỗn độn trpng mỗi lúc ta suy nghĩ và mưu cầu.
Nhưng nỗi sợ chiến tranh, sợ cái chết thì ám ảnh ta hơn cả và vì thế chúng ta luôn mưu cầu hoà bình, đó là ước muốn thường trực để tránh nguy hiểm của chúng ta. Chúng ta tìm đến tôn giao , đảng phái để giữ mình khỏi nguy hiểm, và tất cả những thứ đó làm cho chúng ta ghét chiến tranh. Ngoại trừ kẻ nào dùng chiến tranh để độc tài trên chính sự hoang tưởng tầm vóc của y.
Chúng ta hãy nhớ rằng. Chúng ta xung đột luôn cả bên trong lẫn bên ngoài, và dù có hay ko có chiến tranh, mưu cầu an toàn vẫn là điều ta đặt để lên hàng đâu. Hoà bình là hai chữ vô nghĩa, khi chính chúng ta cứ mưu cầu cho mình mà quên đi lợi ích của kẻ khác. Cái lợi ích mà lẽ ra nên hiểu là có ích cho cái người có nó, và có ích cho cả mình. Vì sự lợi ích ấy đồng với sư sinh tồn của người ấy. Mà vì ta quá ích kỉ, lại chỉ muốn triệt tiêu cái lợi ích của người khác. Ta cho cái lợi ích của người khác có giá trị sử dụng hay ko. Và đó là cái tâm trí đầy ích kỉ và xung đột.
Nếu bạn nhìn nhận những điều đã đc viết, bạn có thể tự nhìn vào sự xung đột trong mình chứ? Và bạn còn sợ chiến tranh nữa chăng? Bạn còn nhầm tưởng hoà bình thì sẽ an ổn và ko phải "chiến đấu" để thắng nỗi sợ hãi bấy lâu nay mà bạn kế thừa từ gia đình, huyết thống và nèn giáo dục?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét