Điều trước hết dù muốn nói gì thì nói, đó là ở sự tiến bộ của mỗi người về tư duy, phán xét trong 1 quốc gia - nó có hỗ trợ anh ta trong quá trình sống hay không? Để đời sống của anh ta kiến tạo theo như ý anh ta?
Tình thế của môi người trong chúng ta là có khả năng giao tiếp với thế giới văn minh bên ngoài. Vì vậy, kiến tạo 1 đời sống dựa trên tư duy và phê phán độc lập là khả hữu. Chỉ có điều, chúng ta có muốn hay không? Không may thay, người viết thấy nhiều người thì lười suy nghĩ và ko bao giờ đặt ra 1 câu hỏi để thay đổi tình thế hiện tại. Họ thích chấp nhận vấn đề như nó là hơn mà ko có chút đòi hỏi và thắc mắc nhằm cải thiện.
Trong tôn giáo sự tỉnh thức giống như sự nhận diện bản chất sự vật "đang diễn ra" và đi vào tháo gỡ các ràng buộc đẻ đc tự do giải thoát. Suối nguồn của tỉnh thức là dòng chảy liên tục của từng lúc, từng lúc nhận diện đó mà ko bị chi phối bơi bất kì thứ gì
Nhưng đời sống xã hội thì mắc míu phức tạp với các tham lam, đố kị. Đơn giản, lấy nhà lãnh đạo làm ví dụ, chăc hẳn chúng ta ai cũng khao khát ngồi lên "ghế" của sếp vì sự tưởng tượng về 1 đoi sống tiện nghi, oai phong hơn. Và chúng ta ganh đua, đố kị dựa trên so sánh - thứ giết chết tư duy "độc lập" - để mà phân tích, lập kế hoạch. Đó là xã hội mà chúng ta đang sống mắc mớ nhau đến lạ kì.
Quay trở lại vấn đề. Vì không phải những người có đạo đều tỉnh thức theo nghĩa trên, những người ko có đạo tôn giáo thì lại càng ko có, có chăng cũng chỉ là mảng ghép nhặt nhạnh được nh ờ 1 chút quan tâm. Cho nên, hướng tư duy tới sự đ ộc lập nhăm cải thiện xã hội có thể tạo sự tự do cho mỗi người rất khó thực hiện.
Nó cần bắt đầu từ bạn và tôi!
Ý tưởng của bài viết này là, phủ nhận vai trò thay đổi của 1 tổ chức đai diện, trong 1 quốc gia đo là nhà lãnh đạo, trong công ty đó là sếp, trong nhà thờ, chùa là nhà lãnh đạo tinh thần.
Bài viết thì ủng hộ cho một sự thay đổi từ cấp đ ộ cá nhân
1. Vì sao khả hữu cho cấp độ cá nhân đ ể thay đoi?
Như đã nói ơ trên, tư duy độc lập thể hiện 1 cá nhân tự do trong tôn giáo vượt lên trên thẩm quyền của vị thầy hướng dẫn tâm linh. Đó là điều mà người viết muốn nhấn mạnh.
"Điều trước hết dù muốn nói gì thì nói, đó là ở sự tiến bộ của mỗi người về mặt tư duy, phán xét trong 1 quốc gia"
2. Một mẫu hình - ko có nghĩa là hoàn hảo.
Xin hãy khoan nói tới sự hoàn hảo trong văn nói. Người viết thì muốn nhắc đến Israel như 1 mẫu hình về tư duy đoc lập.
(A) do thái giáo không có ai là vị thầy hướng dẫn, một rabbit chỉ có nghĩa vỵ quan tâm đến sinh hoạt cộng đồng và giải đap thắc mắc từ giáo dân vì rằng ai cũng được tự mình suy ngẫm về chúa
(B) nhà nước Israel có sản sinh và hình thành từ sự thân thiện, thẳng thắn và bình đẳng không quan trọng về thứ tự đang cấp.
(Tiếp theo tôi sẽ diễn đạt tiếp về sự hoàn hảo)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét