Thứ Bảy, 10 tháng 5, 2014

Đêm muộn.

Đ ã bước sang ngày chủ nhật. Mọi thứ vẫn đang chuyển động và ồn ào huyên náo. Nhưng tâm trí thì không vọng động theo những tiếng động bên ngoài, nó thì trầm lăng để theo đuổi mục tiêu cá nhân, bởi cái hoài bão của người mang suy nghĩ. Và vì thế, nó sẽ còn vướng mắc với các ý tưởng. Nó còn xung đột với chính nó, bởi vì bản thân thì không theo kịp với tiêu chuẩn chung của 1 xã hội tiên tiến. 

Ánh đèn khuya chiếu hắt xuống con phố nhỏ. Thing thoảng có một vài chiếc taxi đi qua. Bên ngoài, hàng quán đã đóng cửa, hoạt động mại dâm của quận trung tâm diễn ra âm thầm, ít người đi lại hơn. 

Tâm trí sẽ cố gắng sử dụng sự thức tỉnh để loại bỏ sự ngạo mạn, ích kỉ của mình.

Tâm trí cảm thấy nó chứa ko xung đột các tôn giáo, một sự giả tạo và hợp lí hoá đ ến mưc hoá giải thành "không" - không ràng buộc đối tượng - đó là sự vận hành khéo léo mà bạn có thể trút đi những lời hứa, sự tin cẩn của người khác và xoay chuyển tâm thế của họ về lẽ của bạn.

Thứ Sáu, 9 tháng 5, 2014

Nhu cầu thứ ba của bạn

Cuộc sống của chúng ta cần thứ gì?

Tôi đã nghĩ như thế khi một mình ngồi ở công viên. Toi mong muốn định hướng đời mình, tôi đã hiểu vì sao người nhật lại hạn chế kết hôn và sinh con. Và tôi thấy chỉ cần sống ở đây và nhạy cảm thì sẽ hiểu điều đó. Và tôi cũng đang trong tình trạng đó. 


Tôi tự hỏi, cuộc sống ở đây sẽ cần thưs gì? Công việc - ắt cần rồi, nhưng rồi sẽ nghỉ ngơi. Học tập - luôn học hỏi để phong phú suy nghĩ - một công việc cả đời. Và còn gì nữa, một điều gì nữa không nhàm chán, vô vị và sơ cứng. ????

Bạn sẽ gợi ra việc gắn bó

Với ai hay thứ gì đó. Với 1 người phụ nữ? Với 1 con chó? Hay với một tượng đá linh thiêng hàng ngàn năm? Hay 1 ngọn núi để chinh phục? Hoặc để sống ở đó thoát tục????  Hay đơn giản là sự giải trí tầm phào nào đó.


Tôi cho đó hết thảy là chạy trốn hiện tại - đời sống của nội tâm - thứ qua lại với đời sống hoạt động bên ngoài,  nhưng ẩn giấu sự sâu kín. Sự chạy trốn trên dù gắn cho 1 dang hiệu là lẽ sống, là phụng sụ đi chăng nữa cũng ko tránh khỏi điều phàm tục, cạn cợt và cả tham chấp nữa.


Tôi muốn nói đời sống của chúng ta với công việc để làm và học hỏi suốt đời đã quá đủ để cân nhắc lựa chọn. Chúng ta cần tới yếu tố thứ 3 là sự thoả mãn riêng tư, đó là cân bằng với đời sống sôi động, đau khổ, phức hợp bên ngoai


Chúng ta cần sự thoả mãn riêng tư , hay sự tìm hiểu nội tâm để không chỉ làm cuộc sống phong phú, mà còn là để bước tới sự tự do giải thoát hết thảy những gì ta tích luỹ , ta gây dựng để mưu cầu sự an toàn cho bản thân ta. Nội tâm là câu trả lời cho tất cả nhưngx xáo trộn của bạn


Thứ Năm, 8 tháng 5, 2014

Tư duy phê phán

 

Một điều chắc chắn rằng một con người không thể  tồn tại nếu thiếu một cộng đồng. Khi chúng ta được sinh ra đã hấp thụ dòng tư tưởng xung quanh với mọi cung bậc cảm xúc, để làm nên dưỡng chất của tư duy rồi. 


 Năng lực tư duy của chúng ta kế thừa từ cộng đồng. Tôi biết phải nói cảm ơn tới tất cả những người đã sống cùng thời thơ ấu. Dù cho, đã có những điều ko vui, ko tốt vsf tệ hại ảnh hưởng tới nhau. Tôi muốn để bạn hiểu nguyên lý về tư duy phê phán, rằng mọi cách đạt được nhờ tư duy cũng tạo nên thói quen và sự lười phê phán. Đó là điều dẫn tới sự máy móc. 


  Chúng ta thường không hay để ý về chuện này. Nhưng với ai  cảnh tỉnh về sự lệ thuộc vào tâm trí và năng lực tư duy, để tránh phụ thuộc vào tư duy máy móc - vốn tiềm ẩn sự quên, sự đãng trí - thì họ muốn thực thi sự phê phán để hiểu biết nhiều hơn, vượt ra ngoài cái giới hạn của tri thức trong sách vở, trong sự truyền đạt từ người này sang người khác. Qua giới hạn trên, ta sẽ thấy đuoc  sự hào phóng của trí tượng tuỏng, nơi những thứ chạm tơis nhờ giấc mơ được khả thi. 


Có thể vừa tư duy vừa phê phán như một lẽ đuong nhiên. 


Khi còn nhỏ, chúng tôi hay trò chuện mà ko đi vào câu hỏi của người kia.  Chúng tôi thậm chí còn dùng sự trái nghịch nhau mà đối đáp. Ai háo thắng, tham lam thì quyết giữ lấy ý kiến của mình. Ai bao dung, tha thứ thì thu được lợi ích từ tiếp nhận cả hai luồng tư tưởng. Tôi cho đó là sự giàu có về tư duy.


Khi lớn lên tôi vẫn thường dùng trí tưởng tượng và phê phán, nhưng khi sống tại nhật ( cho tới nay hơn 1 tháng) tôi thấy ko chấp nhận định mệnh của mình như bao khuôn mặt tôi gặp trên đưoengf phố hàng ngày nữa. Dù cho họ sanh trọng hay thân thiện tôi tin họ đax bị đinhj mệnh đánh bại. Tôi muốn gieo tư duy đã có ơ vietnam để góp phần thay đổi xã hôi nhật trong tương lai, đó cũng đồng nghĩa với, một xã hội hiện đại châu á gương mẫu

Phiếm đàm: hai chữ hoà bình

Phiếm đàm: hai chữ hoà bình.


  Trong cách nghĩ của bạn về chiến tranh có thể ảnh hưởng từ những người chứng kiến hoặc từ những điều bạn tự đi học hỏi, và bạn có cảm nhận sự khác biệt giữa chiến tranh và hoà bình. Nó có cùng  sự nhấn mạnh về xung đột giữa con người. Nếu trong chiến tranh con người xung đột bởi vũ khí, giết chóc, sinh mạng và cái chết. Thì trong hoà bình con người xung đột bởi lợi ích kinh tế, ngay cả trong tín ngưỡng, tôn giáo cũng có sự xung đột, và trong đời sống dân sự chúng ta còn xung đột bởi cách sống, sở thích và sự thoả mãn bản thân. 


Xung đột cả bên trong lẫn bên ngoài, bên trong bạn xung đột giữa tham muốn, đạo đức. Và xung đột bên ngoài khi chúng ta so sáng với người khác. Xung đột luôn luôn và hỗn độn trpng mỗi lúc ta suy nghĩ và mưu cầu. 


 Nhưng nỗi sợ chiến tranh, sợ cái chết thì ám ảnh ta hơn cả và vì thế chúng ta luôn mưu cầu hoà bình, đó là ước muốn thường trực để tránh nguy hiểm của chúng ta. Chúng ta tìm đến tôn giao , đảng phái để giữ mình khỏi nguy hiểm, và tất cả những thứ đó làm cho chúng ta ghét chiến tranh. Ngoại trừ kẻ nào dùng chiến tranh để độc tài trên chính sự hoang tưởng tầm vóc của y.


 Chúng ta hãy nhớ rằng. Chúng ta xung đột luôn cả bên trong lẫn bên ngoài, và dù có hay ko có chiến tranh, mưu cầu an toàn vẫn là điều ta đặt để lên hàng đâu. Hoà bình là hai chữ vô nghĩa, khi chính chúng ta cứ mưu cầu cho mình mà quên đi lợi ích của kẻ khác. Cái lợi ích mà lẽ ra nên hiểu là có ích cho cái người có nó, và có ích cho cả mình. Vì sự lợi ích ấy đồng với sư sinh tồn của người ấy. Mà vì ta quá ích kỉ, lại chỉ muốn triệt tiêu cái lợi ích của người khác. Ta cho cái lợi ích của người khác có giá trị sử dụng hay ko. Và đó là cái tâm trí đầy ích kỉ và xung đột.


Nếu bạn nhìn nhận những điều đã đc viết, bạn có thể tự nhìn vào sự xung đột trong mình chứ? Và bạn còn sợ chiến tranh nữa chăng? Bạn còn nhầm tưởng hoà bình thì sẽ an ổn và ko phải "chiến đấu" để thắng nỗi sợ hãi bấy lâu nay mà bạn kế thừa từ gia đình, huyết thống và nèn giáo dục?

Thứ Tư, 7 tháng 5, 2014

Tư duy phê phán và vấn đề dân tộc

Điều trước hết dù muốn nói gì thì nói, đó là ở sự tiến bộ của mỗi người về tư duy, phán xét trong 1 quốc gia - nó có hỗ trợ anh ta trong quá trình sống hay không? Để đời sống của anh ta kiến tạo theo như ý anh ta?


Tình thế của môi người trong chúng ta là có khả năng giao tiếp với thế giới văn minh bên ngoài. Vì vậy, kiến tạo 1 đời sống dựa trên tư duy và phê phán độc lập là khả hữu. Chỉ có điều, chúng ta có muốn hay không? Không may thay, người viết thấy nhiều người thì lười suy nghĩ và ko bao giờ đặt ra 1 câu hỏi để thay đổi tình thế hiện tại. Họ thích chấp nhận vấn đề như nó là hơn mà ko có chút đòi hỏi và thắc mắc nhằm cải thiện.


Trong tôn giáo sự tỉnh thức giống như sự nhận diện bản chất sự vật "đang diễn ra" và đi vào tháo gỡ các ràng buộc đẻ đc tự do giải thoát. Suối nguồn của tỉnh thức là dòng chảy liên tục của từng lúc, từng lúc nhận diện đó mà ko bị chi phối bơi bất kì thứ gì


Nhưng đời sống xã hội thì mắc míu phức tạp với các tham lam, đố kị. Đơn giản, lấy nhà lãnh đạo làm ví dụ, chăc hẳn chúng ta ai cũng khao khát ngồi lên "ghế" của sếp vì sự tưởng tượng về 1 đoi sống tiện nghi, oai phong hơn. Và chúng ta ganh đua, đố kị dựa trên so sánh - thứ giết chết tư duy "độc lập" - để mà phân tích, lập kế hoạch. Đó là xã hội mà chúng ta đang sống mắc mớ nhau đến lạ kì.


Quay trở lại vấn đề. Vì không phải những người có đạo đều tỉnh thức theo nghĩa trên, những người ko có đạo tôn giáo thì lại càng ko có, có chăng cũng chỉ là mảng ghép nhặt nhạnh được nh ờ 1 chút quan tâm. Cho nên, hướng tư duy tới sự đ ộc lập nhăm cải thiện xã hội có thể tạo sự tự do cho mỗi người rất khó thực hiện.


Nó cần bắt đầu từ bạn và tôi!


Ý tưởng của bài viết này là, phủ nhận vai trò thay đổi của 1 tổ chức đai diện, trong 1 quốc gia đo là nhà lãnh đạo, trong công ty đó là sếp, trong nhà thờ, chùa là nhà lãnh đạo tinh thần.


Bài viết thì ủng hộ cho một sự thay đổi từ cấp đ ộ cá nhân


1. Vì sao khả hữu cho cấp độ cá nhân đ ể thay đoi?

 Như đã nói ơ trên, tư duy độc lập thể hiện 1 cá nhân tự do trong tôn giáo vượt lên trên thẩm quyền của vị thầy hướng dẫn tâm linh. Đó là điều mà người viết muốn nhấn mạnh.


"Điều trước hết dù muốn nói gì thì nói, đó là ở sự tiến bộ của mỗi người về mặt tư duy, phán xét trong 1 quốc gia"


2. Một mẫu hình - ko có nghĩa là hoàn hảo.


Xin hãy khoan nói tới sự hoàn hảo trong văn nói. Người viết thì muốn nhắc đến Israel như 1 mẫu hình về tư duy đoc lập. 

(A) do thái giáo không có ai là vị thầy hướng dẫn, một rabbit chỉ có nghĩa vỵ quan tâm đến sinh hoạt cộng đồng và giải đap thắc mắc từ giáo dân vì rằng ai cũng được tự mình suy ngẫm về chúa


(B) nhà nước Israel có sản sinh và hình thành từ sự thân thiện, thẳng thắn và bình đẳng không quan trọng về thứ tự đang cấp.


(Tiếp theo tôi sẽ diễn đạt tiếp về sự hoàn hảo)

Thứ Ba, 6 tháng 5, 2014

Chuyện lặt vặt 1. Nước Mỹ và gương thành công

Một người thành công trên đời đều mang một đức tính lạ thường. Những đức tính đó xem ra thật kỳ lạ nhưng đó cũng là đặc điểm của con người thành công. Tựu trung, danh ngôn “thiên tài là do sự cố gắng lâu dài” hiện hữu ở trong hầu hết những vĩ nhân trên thế giới. Cuốn sách “40 Gương Thành Công” của tác giả Dale Carnegie sẽ gửi đến từng câu chuyện để các bạn thưởng thức và chiêm nghiệm…Đây là gương thành công của Dorothy Dix (1861 – 1951), là bút danh của nhà báo Mỹ Elizabeth Meriwether Gilmer. Bà là tiền thân của chuyên mục “Gỡ rối tơ lòng” trên báo chí Anh Ngữ nhận tiền nhuận bút cao nhất và nhiều độc giả nhất. Những lời khuyên của bà về hôn nhân đã được phổ biến rộng rãi trên báo chí toàn thế giới ước chừng 60 triệu độc giả hằng ngày. Bà đã trở thành một nhân vật nổi tiếng và được hoan nghênh trong những chuyến đi ra ngoại quốc. 

Dorothy Dix (1861-1951)

Theo ý bạn, ký giả nào có nhiều độc giả nhất? Tôi thì cho rằng ký giả đó là một người đàn bà sung sướng nhất Hoa Kỳ, vì đã giúp cho đủ hạng người giải quyết những vấn đề tình cảm của họ. Đã bao lâu nay, bà là người mẹ, là giáo sĩ rửa tội cho hàng triệu người đau khổ, cả đàn ông lẫn đàn bà. Chưa có ai đã giúp tránh cho đồng bào được nhiều vụ li dị, đã cứu vớt được nhiều gia đình tan vỡ như bà.

Tên bà là Elizabeth Meriwether Gilmer. Bạn chưa nghe nói về bà ư? Có chứ! Đã nghe nói nhiều lần rồi, nghe tên Dorothy Dix nhiều lần rồi chứ! Dorothy Dix chính là bà. Hồi mới cầm viết, bà lựa bút hiệu đó vì bà thích nó, mà cũng vì bà muốn kỷ niệm một người mọi tên là Dix đã hầu hạ gia đình bà lúc bà còn nhỏ.

Vậy bà ký tên Dorothy Dix dưới những bài đăng trong hai trăm tờ nhật báo, để cho hàng triệu độc giả khắp thế giới đọc, từ Luân Đôn tới Châu Úc, từ Nữu Ước tới Nam Mỹ và Nam Phi Châu.

Cách đây ít lâu, tôi hân hạnh được uống trà với bà ở New Orleans, bà kể chuyện về tuổi thơ, về sự giáo dục của bà trong mười năm, sau cuộc nội chiến. Thân phụ bà có một trại nuôi ngựa giống ở biên giới Tennessee và Kentucky. Gia đình bà là một gia đình cổ ở phương Nam vì chiến tranh mà sa sút. Bà nói:

- Chúng tôi sống kỳ cục lắm, nghèo không ra nghèo, sang không ra sang. Ngôi nhà cũ của chúng tôi đẹp lắm, chung quanh có những cánh đồng cỏ mơn mởn, bò và cừu mập ú, nhởn nhơ bên cạnh những cánh đồng trồng lúa và bông vải. Ăn thì chén dĩa bằng bạc. Nhưng tiền thì không có.

Bà bận những đồ bằng len nhà, dệt ở hàng xóm. Bà thích kể rằng vú nuôi của bà là một con ngựa cái để đua, vì già và bệnh tật nên được thả ở trước nhà. Bà nói thêm:

- Tôi biết cưỡi ngựa trước khi đi học. Ba tôi đặt tôi lên lưng ngựa, tôi níu chặt bờm ngựa trong khi nó ăn cỏ. Khi nào nó luồng qua một sợi dây thừng mắc quần áo hoặc một cành cây là tôi bị hất xuống đất. Tôi la hét cho tới khi có người chạy ra bồng tôi lên, đặt tôi trên lưng ngựa.

Một chị vú da đen dạy cách ăn nói cư xử cho bà và chị em bà. Trong bữa cơm, chị ta đứng sau lưng bà, rình như một tên lính gác. Vô phúc mà láu ăn hoặc bốc đồ ăn hoặc khóc thì nghe “cốp!” Bị cú trên đầu liền.

- Ăn uống cho đàng hoàng. Đừng làm như những thằng nhỏ mất dạy da trắng đó nữa!

Ba đứa nhỏ phải chơi một mình, làm lấy đồ chơi mà chơi. Nhưng chơi với chó và ngựa, thú vị biết bao! Bà nói:

- Chúng tôi được tự do như chim trên trời vậy. Không bị bó buộc gì hết. Muốn đi đâu thì đi, làm gì thì làm. Chúng tôi thắng yên cương rồi cho ngựa chạy phi vào rừng, đằng sau là một bầy chó sủa vang trời. Chúng tôi biết hết cả những bí mật của rừng, những chỗ chim cút trốn ở đâu, chim ưng làm tổ ở đâu, thỏ giấu con ở đâu. Chúng tôi cũng biết chỗ nào có trái bí dại và mùa thu tới, chỗ nào có những hạt dẽ ngon nhất. Lòng tự tin của chúng tôi tăng lên rất mau, vì chúng tôi biết xoay sở lấy, biết biến báo khi gặp nỗi khó khăn.

Đây là một điều lạ lùng nhất về bà. Chính một ông cụ già gần như ngông ngông, đã dạy bà được nhiều điều rất quí. Ông cụ đó là bạn cũ của ông nội bà và sống trong nhà bà như người thân. Không những cụ dạy bà tập đọc mà còn hướng dẫn bà yêu những sách quí trong tủ sách nhà nữa. Bà nói:

- Chưa đầy hai mươi tuổi, tôi đã thuộc lòng Shakespeare, Scott, Dickens, tôi đã đọc Smollet, Fielding và Richardson. Không có sách để trẻ em đọc, tôi đành nhai đại những sách khó tiêu nhất nhưng bổ ích của người lớn. Và lúc nào tôi cũng thấy sung sướng được đọc những sách đó.

Bà đi học trường nhà nước rất ít.

Cha tôi cho tôi lại học trường cô Alice hay cô Jenny không phải vì các cô ấy dạy giỏi mà chỉ vì thân phụ các cô ấy đã có công lao với xứ sở, hoặc làm đại tá dưới quyền chỉ huy của tướng Beauregard, hoặc đã tử trận ở Gettysburg. Làm sao được? Đó cũng là một cách giúp các cô ấy sống.

Trước khi biết bảy lần bảy là bốn mươi chín, bà đã leo cây giỏi như một con sóc và cưỡi ngựa tài như một chú nài. Sự thật bà chỉ được học trong những sách cũ của thân phụ để lại.

Rồi năm mười tám tuổi, bà về nhà chồng, tính sống cuộc đời yên ổn như mọi thiếu phụ khác trong trường hợp đó. Nhưng một bi kịch xảy ra, vùi bà trong một tai biến về hai phương diện gia đình và tài chánh. Mới cưới nhau được ít lâu, chồng bà thành một người tàn tật, một phế nhân. Bà phải săn sóc chồng, nuôi chồng cho tới khi chồng chết, trong ba mươi lăm năm đằng đẳng. Lúc đó bà không biết làm sao kiếm đủ nuôi thân mình, đừng nói là nuôi chồng nữa. Bà lo lắng quá, hóa đau, phải tới Gulf Coast ở Mississipi để dưỡng sức.

Lần đi xa nhà đó đã làm thay đổi hẳn đời bà. Trong khi nghỉ ngơi trên bờ biển, bà viết một truyện ngắn kể một việc xảy ra trong gia đình bà hồi nội chiến. Song thân bà sợ những đồ quí bằng bạc bị lính phương Bắc cướp mất, sai một tên nô lệ đem chôn ở bên mộ tổ tiên. Hắn chôn xong còn làm phép phù thủy yếm cho kẻ trộm khỏi tới gần. Bà bán truyện đó cho một bà hàng xóm làm chủ nhiệm một tờ nhật báo lớn nhất miền Nam, tờ Picayune ở New Orléans. Người ta trả bà ba Mỹ kim và dùng bà làm phóng viên trong tòa soạn. Như vậy bà chỉ kiếm được năm Mỹ kim mỗi tuần, vừa đủ cho hai ông bà sống, nhưng nhờ viết phóng sự mà sau này bà nổi danh khắp trong nước.

Công việc đầu tiên của bà là mỗi chủ nhật viết một bài dài khuyên bảo phụ nữ về đời tình cảm của họ đối với chồng con.

Phần đông nữ sĩ viết một lối văn cầu kỳ. Họ rán dùng một bút pháp có vẻ thông thái, độc đáo để tỏ ra mình hơn người, họ muốn tự tạo một tư cách “thượng đẳng”. Dorothy Dix trái lại, viết rất giản dị, thành thử nữ độc giả thích ngay. Bà không cần tự tạo một tư cách giả tạo, chính bà đã có một tư cách chân thực, mạnh mẽ của một phụ nữ Mỹ sống giữa thiên nhiên và những truyền thống của một gia đình cổ phương Nam. Một xã hội càng rập theo đời sống mới nhất luật bao nhiêu thì lại càng trọng những người còn giữ được cái ý nhị, tự nhiên của cổ nhân bấy nhiêu. Ở thời đại này, nhiều người nhờ bí quyết đó mà thành công trong nghề viết văn, nghề làm báo, truyền thanh, hát bóng, diễn kịch…

Những bài của Dorothy Dix được hoan nghênh nhiệt liệt. William Rodolp Hearst luôn luôn tìm những tài ba mới, tặng bà những số tiền lớn để bà viết cho tờ Evening Journal ở Nữu Ước. Bà cần tiền lắm nhưng không bỏ chủ báo cũ, vì chính nhờ tờ Picayune mà bà đã học được nghề viết báo. Vả lại lúc đó chủ tờ Picayune đau, cần bà ở lại giúp việc. Vì vậy bà không nhận lời William Rodolp Hearst, nhưng năm 1901, khi chủ báo cũ mất, bà qua viết tờ Evening Journal. Trong hai chục năm sau chẳng những bà giữ mục Tâm tình mà còn viết nhiều bài phóng sự lớn để đứng về phương diện nhân đạo mà phê bình những tin tức kích thích nhất, như vụ xử lớn về hình sự. Chẳng hạn bà viết phóng sự vụ xử Harry K. Thaw, nhà triệu phú ở Pittsburg đã giết kiến trúc sư nổi danh nhất Nữu Ước là Stanford White(…) Bà thuật lại vụ Hall Mills, một tội đại hình bí mật nhất của thế kỷ XX.

Thành thử một thiếu nữ rất giản dị, mà hồi hai mươi tuổi còn quê mùa, chưa đi xe lửa quá sáu lần, chưa đi coi hát hoặc ra thành thị quá hai lần, sống trong một trại hẻo lánh ở Kentucky, nay đã thành một ký giả nổi danh nhất Nữu Ước.

Người ta thường hỏi bà có phải chính bà viết những bức thư ký tên độc giả rồi lại tự đáp trên mục “Thư tâm tình” không. Bà đáp:

- Đâu có vậy! Cần gì phải thế? Mỗi ngày tôi nhận được từ một trăm tới một ngàn bức thư của độc giả mà!

Những bức thư đó là những tài liệu lạ lùng về lòng người. Người ta không giấu giếm gì cả, cởi hết lòng với bà. Đọc nó, bà biết được hơn ai hết những thắc mắc của con người thời này.

Bà được các trường Đại học Tulane và Oglethorpe tặng nhiều vinh hàm, nhưng vì bà không có con, nên những vinh hàm đó không làm cho bà vui bằng khi nhận được những hàng chữ như vầy của thanh niên đau khổ, hoang mang: “Tôi trọng bà hơn má tôi, tôi biết rằng bà hiểu tôi…”

Thứ Hai, 5 tháng 5, 2014

Sự kích động

Theo bài giảng của J. Krishnamurti

... Cũng như có sự kích đong hứng thú trong uống rượu, trong tình dục, trong ăn uống, trong tàn bạo v.v... Sự kích động trong bất cứ hình thức nào đều đem lại cho chúng ta 1 cảm giác sống động và chúng ta đòi hỏi phải có nó ngay cả ơ trong tôn giáo.

 - " Ông có nghĩ rằng điều đó là sai lầm không?"
- Bạn nghĩ sao? Căm thù và chiến tranh cung  đem lại rất nhiều kích động, phai khong?

 Cá nhân tôi, tôi ko xem nhẹ chính trị - anh nói tiếp, phớt lờ đi câu hỏi, đối với tôi  nó là 1 công cụ tuyệt vời cho việc làm phát sính những cải cách cần thiết. Hành động chính trị thật có đem lại kết quả, ko phải ở một tương lai  xa vời, vì thế trong đó có một sự hi vọng rõ rệt cho 1 người trung bình
 ... Như một nhà lãnh đạo của chúng tôi nói, chính trị phải được tâm linh hoá. Ông đồng ý với đieu này? Phải ko?

- một người tâm đạo thực sự ko quan tâm tới chính trị, đối với anh ta chỉ có hành động , một hành động tôn giáo, hoàn toàn, chứ ko phải là những hoạt động manh mún được gọi là chính trị và xã hội....

 

expr:class='"loading" + data:blog.mobileClass'>