Q - Được lắm thưa ông, tôi không còn là một nhà chính trị với một thành kiến chính trị trong hành động nữa. Như là một con người, không phải như là một con người Tư bản, một người cộng sản, một người Ấn độ hay một người công giáo, tôi muốn giáo dục con trai tôi. Chúng ta có thể xem xét (thẩm tra) vấn đề này chứ?
K - Cuộc sống và hành động hợp nhất tức là giáo dục rồi. Sự hợp nhất ko xảy đến bằng tuân thủ theo một khuôn mẫu hoặc của mình, hoặc của người khác. Nó hiện thực qua việc thấu suốt được nhiều ảnh hưởng tác động đến tâm trí và qua việc tỉnh giác được chúng mà ko bị vướng kẹt trong chúng. CHa mẹ và xã hội qui định đứa trẻ bằng gợi ý ám thị, bằng những ước muốn và cưỡng chế tế nhị, không lộ liệu và bằng sự lặp lại liên tục những giáo điều và tin tưởng nào đó.
Giúp đứa trẻ ý thức được tất cả những ảnh hưởng này cùng với ý nghĩa tâm lý bên trong của chúng, giúp được trẻ hiểu được những phương thế hoạt dụng của quyền lực và không bị vướng mắc trong mạng lưới của xã hội, chính là giáo dục vậy.
Giáo dục không chỉ là việc nhồi nhét một kỹ thuật để trang bị cho đứa trẻ kiếm được một việc làm trong tương lai , mà nó phải giúp đứa trẻ khám phá ra cái gì là cái mà nó ưa thích làm. Sự ưa thích này không thể có nếu có cứ tìm kiếm thành công, danh vọng hay quyền thế và giúp đứa trẻ thấu hiểu được điều này là giáo dục vậy
Tự tri là giáo dục. Trong sự giáo dục này không có thầy cũng không có trò, chỉ có sự tìm học, người giáo dục cũng luôn tìm học y như học sinh. Tự do không có bắt đầu và không có kết thúc, thấu hiểu được điều này là giáo dục vậy.
Mỗi một trong những điểm này phải được tìm hiểu cẩn thận và chúng ta không có thì giờ để xem xét quá nhiều chi tiết ở đây
Q - Tôi nghĩ rằng tôi hiểu được ý nghĩa tổng quát những điều ông muốn nói với từ "giáo dục". Nhưng lấy đâu ra người giáo dục để dạy theo phương cách mới mẻ này? Những nhà giáo dục như thế đơn giản là không có.
K - Bạn đã nói là bạn hoạt động trong lãnh vực chính trị bao nhiều năm rồi?
Q - Nhiều năm hơn là tôi cố nhớ được. Tôi e là trên 20 năm.
K - Chắc chắn là để giáo dục Nhà giáo dục như thế ta phải hoạt động cho nó gian khổ nhà là bạn đã hoạt động trong chính trị. Nhưng chỉ phải rằng nó là một công việc tích cực hơn nhiều đòi hỏi phải có sự sáng tỏ tâm lý sâu xa - tuệ giác. Thật không may, dường như không ai có vẻ quan tâm đến sự giáo dục đúng đắn cả, tuy vậy nó quan trọng nhiều hơn bất cứ yếu tố đơn lẻ nào khác trong việc làm phát sinh một cuộc chuyến hóa xã hội tận căn để.
Q - Hầu hết chúng tôi, đặc biệt những chính khách, quá quan tâm tới những kết quả tức thời đến độ chúng tôi chỉ suy nghĩ trong những phạm vi hạn hẹp và không có một cái nhìn tầm xa về những sự việc.
Sự thừa kế
Bây giờ, tôi xin phép hỏi thêm một câu nữa, trong tất cả những điều mà chúng ta đã nói, sự thừa kế được bày tỏ nơi nào?
K -Bạn muốn nói gì với từ thừa kế? có phải bạn đang đề cập đến sự thừa kế tài sản không, hay đến sự thừa kế tâm lý?
Q - Tôi đang nghĩ về sự thừa kế tài sản. Nói thật với ông tôi chưa từng nghĩ đến sự thừa kế tâm lý.
K - Sự thừa kế tâm lý cũng tương tự y hệt như sự thừa kế tài sản thôi, cả hai đều giới hạn, giam hãm tâm trí vào trong một khuôn mẫu đặc biệt của xã hội và ngăn trở một cuộc chuyển hóa xã hội tận căn để. Nếu sự quan tâm của chúng ta là làm phát sinh một nền văn hòa hoàn toàn khác biệt hẳn, một nền văn hóa ko dựa trên tham vọng và chiếm hữu, thì sự thừa kế tâm lý là một chường ngại.
Q - Một cách chính xác, ông muốn nói gì với từ thừa kế tâm lý.
K - Ảnh hưởng sâu sắc của quá khư trên tâm thức trẻ thơ, sự qui định hữu thức và vô thức buộc học sinh phải biết vâng lời, phải phục tùng. Có đảng phái đang làm việc này rất là hiệu quả, cũng như người Công giáo đã và đang làm trong bao thế hệ qua. Các tông phải tôn giáo cũng đang làm việc đó , nhưng ko quá quyết liệt và quá hiệu quả. Cha mẹ và xã hội luôn uốn nắn tâm thức đứa trẻ bằng truyền thống, giáo điều , tin tưởng, kết luận và sự thừa kế tâm lý này đã ngăn trở sự hiện của một trật tự xã hôi mới.
Q - Tôi có thể thấy điều đó, nhưng chấm dứt hình thức kế thừa này hầu như là một điều không thể khả hữu được, phải ko?
K - Nếu bạn thật sự thấy được sự thiết yếu phải chấm dứt hình thức kế thừa này, thì bạn sẽ không chú tâm hết sức để làm phát sinh nền giáo dục đúng đắn cho con bạn sao?
Q - Lần nữa, hầu hết chúng tôi bị vướng kẹt quá đội trong những sự lo âu và sợ hãi của mình đến độ chúng tôi ko xém xét những vấn đề này cho thật sâu xa, nếu có chút quan tâm nào. Chúng tôi là một thế hệ của những người nói lấp lửng và những người văn chữ nghĩa. Sự thừa kế tài sản là một vấn đề khó khăn khác. Tất cả chúng tôi muốn sở hữu một cái gì đó, một mảnh đất dù là nhỏ, hoặc một người, và nếu ko phải là những thứ đó thì chúng tôi muốn sở hữu ý thức hệ hoặc tin tưởng. Chúng tôi ko tài nào sửa đổi được thói quen theo đuổi sở hữu đó.
K - Nhưng khi bạn nhận thức sâu xa rằng thừa kế tài sản có sức công phá như kế thừa tâm lý, thì bạn sẽ bắt đầu giúp con cái bản giải thoát khỏi cả hai hình thức . Bạn sẽ giáo dục chúng tri túc hoàn toàn, ko lệ thuộc vào ân huệ của bạn hay của nguwoif khác, yêu thích công việc của chúng và có sự tự tin vào khả năng làm việc của mình mà vẫn không có tham vọng, ko sùng thượng thành công, bạn sẽ dạy chúng cảm nhận về bổn phần phải hợp tác cộng lực và vì thế chúng cũng biết được khi nào cũng không nên hợp tác.
Rồi thì ko còn cần thiết gì cái chuyện con bàn thừa kế tài sản của bạn. Chúng là những con người tự do ngay từ lúc ban đầu, chứ ko phải là những kẻ nô lệ hoặc đối với gia đình hay đối với xã hội.
Q - Điều này là một lý tưởng tôi e rằng sẽ không bao giờ có thể thực hiện được
K - Đó không phải là một lý tưởng , ko phải là một cái gì được tựu thành trong một lãnh địa không bao giờ có của một chủ thuyết ko tưởng xa với nào đó. Thấu hiểu là ở hiện tại, chứ không phải trong tương lai. Thấu hiểu là hành động, không phải thấu hiểu đến trước rồi hành động mới đến sau, hành động và trực thức không thể tách rời nhau được.
Ngay trong phút giây gặp một con rắn độc, liền có hành động. Nếu chân lý của những điều mà chúng ta đã nói được thấy rõ, thì hành động vốn có sẵn trong nhận thứ rồi. Nhưng chúng ta bị vướng mắc quá đổi trong ngôn từ, trong những vật gây kích thích của trí thức đến độ ngôn từ và trì thức trở nên một chướng ngại cho hành động. Cái gọi là hiểu biết trí thức chỉ là sự nghe những giải thích có tính cách ngôn biện, hoặc chỉ là sự lắng nghe những ý tưởng. Và một hiểu biết như thế ko có ý nghĩa gì cả. Cũng như chỉ sự mô tả đơn thuần về thức ăn thôi thì ko quan trọng gì đối với người đói. Hoặc bạn thấu hiểu, hoặc bạn ko thấu hiểu. Thấu hiểu là một tiến trình toàn diện, nó ko bị tách biệt với hành động, nó cũng ko là kết quả của thời gian.
K - Cuộc sống và hành động hợp nhất tức là giáo dục rồi. Sự hợp nhất ko xảy đến bằng tuân thủ theo một khuôn mẫu hoặc của mình, hoặc của người khác. Nó hiện thực qua việc thấu suốt được nhiều ảnh hưởng tác động đến tâm trí và qua việc tỉnh giác được chúng mà ko bị vướng kẹt trong chúng. CHa mẹ và xã hội qui định đứa trẻ bằng gợi ý ám thị, bằng những ước muốn và cưỡng chế tế nhị, không lộ liệu và bằng sự lặp lại liên tục những giáo điều và tin tưởng nào đó.
Giúp đứa trẻ ý thức được tất cả những ảnh hưởng này cùng với ý nghĩa tâm lý bên trong của chúng, giúp được trẻ hiểu được những phương thế hoạt dụng của quyền lực và không bị vướng mắc trong mạng lưới của xã hội, chính là giáo dục vậy.
Giáo dục không chỉ là việc nhồi nhét một kỹ thuật để trang bị cho đứa trẻ kiếm được một việc làm trong tương lai , mà nó phải giúp đứa trẻ khám phá ra cái gì là cái mà nó ưa thích làm. Sự ưa thích này không thể có nếu có cứ tìm kiếm thành công, danh vọng hay quyền thế và giúp đứa trẻ thấu hiểu được điều này là giáo dục vậy
Tự tri là giáo dục. Trong sự giáo dục này không có thầy cũng không có trò, chỉ có sự tìm học, người giáo dục cũng luôn tìm học y như học sinh. Tự do không có bắt đầu và không có kết thúc, thấu hiểu được điều này là giáo dục vậy.
Mỗi một trong những điểm này phải được tìm hiểu cẩn thận và chúng ta không có thì giờ để xem xét quá nhiều chi tiết ở đây
Q - Tôi nghĩ rằng tôi hiểu được ý nghĩa tổng quát những điều ông muốn nói với từ "giáo dục". Nhưng lấy đâu ra người giáo dục để dạy theo phương cách mới mẻ này? Những nhà giáo dục như thế đơn giản là không có.
K - Bạn đã nói là bạn hoạt động trong lãnh vực chính trị bao nhiều năm rồi?
Q - Nhiều năm hơn là tôi cố nhớ được. Tôi e là trên 20 năm.
K - Chắc chắn là để giáo dục Nhà giáo dục như thế ta phải hoạt động cho nó gian khổ nhà là bạn đã hoạt động trong chính trị. Nhưng chỉ phải rằng nó là một công việc tích cực hơn nhiều đòi hỏi phải có sự sáng tỏ tâm lý sâu xa - tuệ giác. Thật không may, dường như không ai có vẻ quan tâm đến sự giáo dục đúng đắn cả, tuy vậy nó quan trọng nhiều hơn bất cứ yếu tố đơn lẻ nào khác trong việc làm phát sinh một cuộc chuyến hóa xã hội tận căn để.
Q - Hầu hết chúng tôi, đặc biệt những chính khách, quá quan tâm tới những kết quả tức thời đến độ chúng tôi chỉ suy nghĩ trong những phạm vi hạn hẹp và không có một cái nhìn tầm xa về những sự việc.
Sự thừa kế
Bây giờ, tôi xin phép hỏi thêm một câu nữa, trong tất cả những điều mà chúng ta đã nói, sự thừa kế được bày tỏ nơi nào?
K -Bạn muốn nói gì với từ thừa kế? có phải bạn đang đề cập đến sự thừa kế tài sản không, hay đến sự thừa kế tâm lý?
Q - Tôi đang nghĩ về sự thừa kế tài sản. Nói thật với ông tôi chưa từng nghĩ đến sự thừa kế tâm lý.
K - Sự thừa kế tâm lý cũng tương tự y hệt như sự thừa kế tài sản thôi, cả hai đều giới hạn, giam hãm tâm trí vào trong một khuôn mẫu đặc biệt của xã hội và ngăn trở một cuộc chuyển hóa xã hội tận căn để. Nếu sự quan tâm của chúng ta là làm phát sinh một nền văn hòa hoàn toàn khác biệt hẳn, một nền văn hóa ko dựa trên tham vọng và chiếm hữu, thì sự thừa kế tâm lý là một chường ngại.
Q - Một cách chính xác, ông muốn nói gì với từ thừa kế tâm lý.
K - Ảnh hưởng sâu sắc của quá khư trên tâm thức trẻ thơ, sự qui định hữu thức và vô thức buộc học sinh phải biết vâng lời, phải phục tùng. Có đảng phái đang làm việc này rất là hiệu quả, cũng như người Công giáo đã và đang làm trong bao thế hệ qua. Các tông phải tôn giáo cũng đang làm việc đó , nhưng ko quá quyết liệt và quá hiệu quả. Cha mẹ và xã hội luôn uốn nắn tâm thức đứa trẻ bằng truyền thống, giáo điều , tin tưởng, kết luận và sự thừa kế tâm lý này đã ngăn trở sự hiện của một trật tự xã hôi mới.
Q - Tôi có thể thấy điều đó, nhưng chấm dứt hình thức kế thừa này hầu như là một điều không thể khả hữu được, phải ko?
K - Nếu bạn thật sự thấy được sự thiết yếu phải chấm dứt hình thức kế thừa này, thì bạn sẽ không chú tâm hết sức để làm phát sinh nền giáo dục đúng đắn cho con bạn sao?
Q - Lần nữa, hầu hết chúng tôi bị vướng kẹt quá đội trong những sự lo âu và sợ hãi của mình đến độ chúng tôi ko xém xét những vấn đề này cho thật sâu xa, nếu có chút quan tâm nào. Chúng tôi là một thế hệ của những người nói lấp lửng và những người văn chữ nghĩa. Sự thừa kế tài sản là một vấn đề khó khăn khác. Tất cả chúng tôi muốn sở hữu một cái gì đó, một mảnh đất dù là nhỏ, hoặc một người, và nếu ko phải là những thứ đó thì chúng tôi muốn sở hữu ý thức hệ hoặc tin tưởng. Chúng tôi ko tài nào sửa đổi được thói quen theo đuổi sở hữu đó.
K - Nhưng khi bạn nhận thức sâu xa rằng thừa kế tài sản có sức công phá như kế thừa tâm lý, thì bạn sẽ bắt đầu giúp con cái bản giải thoát khỏi cả hai hình thức . Bạn sẽ giáo dục chúng tri túc hoàn toàn, ko lệ thuộc vào ân huệ của bạn hay của nguwoif khác, yêu thích công việc của chúng và có sự tự tin vào khả năng làm việc của mình mà vẫn không có tham vọng, ko sùng thượng thành công, bạn sẽ dạy chúng cảm nhận về bổn phần phải hợp tác cộng lực và vì thế chúng cũng biết được khi nào cũng không nên hợp tác.
Rồi thì ko còn cần thiết gì cái chuyện con bàn thừa kế tài sản của bạn. Chúng là những con người tự do ngay từ lúc ban đầu, chứ ko phải là những kẻ nô lệ hoặc đối với gia đình hay đối với xã hội.
Q - Điều này là một lý tưởng tôi e rằng sẽ không bao giờ có thể thực hiện được
K - Đó không phải là một lý tưởng , ko phải là một cái gì được tựu thành trong một lãnh địa không bao giờ có của một chủ thuyết ko tưởng xa với nào đó. Thấu hiểu là ở hiện tại, chứ không phải trong tương lai. Thấu hiểu là hành động, không phải thấu hiểu đến trước rồi hành động mới đến sau, hành động và trực thức không thể tách rời nhau được.
Ngay trong phút giây gặp một con rắn độc, liền có hành động. Nếu chân lý của những điều mà chúng ta đã nói được thấy rõ, thì hành động vốn có sẵn trong nhận thứ rồi. Nhưng chúng ta bị vướng mắc quá đổi trong ngôn từ, trong những vật gây kích thích của trí thức đến độ ngôn từ và trì thức trở nên một chướng ngại cho hành động. Cái gọi là hiểu biết trí thức chỉ là sự nghe những giải thích có tính cách ngôn biện, hoặc chỉ là sự lắng nghe những ý tưởng. Và một hiểu biết như thế ko có ý nghĩa gì cả. Cũng như chỉ sự mô tả đơn thuần về thức ăn thôi thì ko quan trọng gì đối với người đói. Hoặc bạn thấu hiểu, hoặc bạn ko thấu hiểu. Thấu hiểu là một tiến trình toàn diện, nó ko bị tách biệt với hành động, nó cũng ko là kết quả của thời gian.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét