Thứ Ba, 14 tháng 5, 2019

Nặng tình nước non.

  Xin chào bạn đọc. Dưới đây là suy nghĩ của một thanh niên 9x về thời cuộc và cũng là người viết nên trang blog này. Cho nên xin được bắt đầu với ngôi xưng thứ nhất.

 Tôi có ông nội mất khi chiến đấu tại miền Tây trước năm 1970. Từ miền quê Tây Bắc đi vô Nam là một hành trình gian khổ mà tôi khó có thể hình dung ra được. Và điều gì khiến người thanh niên ấy lên đường? Yêu nước ư? có thể là như vậy. Chúng ta thường dễ dàng nảy ra câu trả lời như thế. Nếu bạn lại sống ở miền bắc thì 80% sẽ trả lời như thế. Tại sao vậy? Vì bạn hấp thụ văn hóa cộng sản - đây là từ chính xác nhất mà tôi cam chắc.

 Hãy cho là tôi đúng đi, thế thì 20% người có câu trả lời khác, họ là những ai? hẳn nhiên họ là những người ham tìm đọc về lịch sử và nhất thiết phải tôn trọng sự thật. Ở đây là sự thật về cuộc nội chiến Bắc Nam 1954 - 1975.

 Nếu tôi sai, nó có ý nghĩa gì đối với bạn không? Bạn có thể cười vào mặt tôi cũng được và chế nhạo tôi là một thằng dở hơi, sống ở miền Bắc lúc đó thì nhập ngũ là bổn phận của thanh niên yêu nước, ai cũng vậy cả...

 Yêu nước là gì? Nó cần định nghĩa lại ít ra là việc gắn bó với cảnh vật, con người, nhớ da diết quê hương, lòng tự trọng, tình yêu và sự bảo tồn những gì thiêng liêng. Để rồi bằng mọi cách sống với nó. Chứ không phải là yêu đảng, yêu ông già râu dài. đúng ko nào? chí ít ra là vậy, không thể nào có lý lẽ khác.

 Trường hợp của ông nội tôi và hai người em của ông , khi ra đi vào chiến trường miền Nam thuộc vào sự tuyên truyền về lòng yêu nước - tức yêu đảng và bảo vệ, xây dựng chế độ xhcn. Vì lí do đó, bố tôi bảo thủ trong việc ko nghe đài địch (các nguồn thông tin khác đảng) để nhất định tin vào đảng "vẫn đi đúng đường".

 Nhưng tôi thì không dễ tin vào mấy điều huyền hoặc đó. Chúng nó (nhà nước) viết bài gì là tôi nhìn với nửa con mắt... hehe

 Nặng tình nước non.

 Thời cuộc - tình cảnh Việt Nam hôm nay tệ đến mức nào thì bạn chắc tự thẩm định được nếu có quan tâm tới nó, và một cách không mấy chua xót nếu dân tộc này mất đi và bị thay bởi người hán, đất nước này mất đi và bị sáp nhập vào Lào, Cam, china....  khi con người sinh ra cũng có cái quyền tự do không lệ thuộc vào đảng phái, quốc gia, dân tộc. Bạn có thấy lạ lẫm chăng?

 Tôi theo xu hướng tự do giải thoát, vượt ra khỏi ước lệ con người vào khuôn khổ xã hội, chính trị, học thuyết. Vì thế mà tôi nghĩ như vậy, chẳng có gì lạ lẫm đâu.

 tuy nhiên, có dấu vết của nặng tình nước non, khi tôi cảm nhận được cái tình con người, tình dân tộc trong tương giao hàng ngày. Cha mẹ, anh chị, người cắt tóc, người lái xe..... Tôi mong mọi người đều gặp chuyện tốt lành, dù cho thời cuộc xoay vần ra sao. Tôi ko đủ sức thẩm định sức sống của dân tộc Việt, vì thế tôi không trông mong lắm VietNam cường thịnh, chỉ đơn giản là tôi cầu mong không có chuyện bi đát xảy ra gây thiệt hại nhân mạng qui mô lớn.

 Thứ đến là nghiệp của tôi không dễ nhai, năng lực tương tác xã hội hạn chế, cái lồng nhốt tôi vào an bài cỡ 30 năm, tôi đang loay hoay để thoát ra nó. Tôi sẽ không suy tưởng quá xa cái nơi tôi đang đứng để rồi vỡ mộng như những tuổi 20. Tôi cần chuẩn bị cho tuổi 40 sắp đến, để sao cho mọi thứ đều ổn, để lúc đó tôi được rảnh rang mà theo con đường tu hành.

Thứ Ba, 19 tháng 5, 2015

Chân quê


Tự ái dân tộc

 Cứ sống ở một đất nước khác, khi mà ngôn ngữ thường dùng của bạn trở nên cô đơn với người bản xứ, và đôi lúc hai phía ko hiểu nhau. Bạn mới thấy mình... Thuộc về một dân tộc, một văn hoá, một kế thừa của hàng ngàn năm...

 Dân tộc ta tồn tại đến ngày nay quả là một sức sống lạ kì, qua vùng thanh nghệ tĩnh, lịch sử kéo dài theo quá trình di cư vào nam, vượt qua đèo hải vân với một nơi khí hậu nóng nực giáp biển đông, chúng ta thấy chút ánh sáng cho con  đường đi tới, khi mà phạm vi ảnh hưởng của tàu ko còn nữa. May thay, thuyền nhật kéo vào biến hội an trở nên sôi động của khu mua sắm. 

Nhưng sau này, người ta chạm tới mũi cà mau với danh nghĩa thống nhất, mà để mất thác bản giốc, cho tàu thuê rừng đầu nguồn,mất hoàng sa... Thì quả là hình ảnh của một an dương vương nhauy xuống biển tự tử

Sào gòn đổi tên, khoác áo mới, vá chằng  vá đụp, một đời sống dân sự nhom nhem, bất an. Có bài viết chê 16 điểm đáng ghét khi đi du lịch viet nam của ngưowif nước ngoài. Quả là xấu hổ, khi họ đánh giá mình kém thông minh. Dĩ nhiên người mà họ nhìn thấy là những người mưu sinh mạt hạng của xã hội, nhưng lại tham gia vào du lịch như 1 sự đẩy đưa.

Ở nước ngoài thì ăn cắp, chịu mất cài đồng lạm thu cho đại sứ quán, quả là từ kẻ trí tới kẻ ngu đều sàn sàn mơ mộng như nhau hết.

Như vậy làm sao khá lên đc?

Thứ Bảy, 12 tháng 7, 2014

Thế hệ 0x hay "vô ích"

Tác giả bắp cải trên blog tamtay.vn

http://m.blog.tamtay.vn/entry/view/733557/The-he-0x-hay-Vo-ich.html

Mấy hôm nay khắp mạng xã hội nọ đến diễn đàn kia xôn xao vì phát ngôn và hành động của các em xì tin đú bẩn.

Nào là chuyện một đại đội fan cuồng thuê xe taxi đuổi theo mấy đứa thần tượng Hàn Quốc ra tận sân bay Nội Bài, khiến các bác nông dân ven đường ngẩn người ra cứ tưởng đang được xem cảnh quay phim hành động của của Vi na li út.

Nào là chuyện mấy em xúm xít hôn cái ghế anh Bi rên đã ngồi khiến nhiều người băn khoăn xem rắm của ảnh có thơm không. Xong lại thêm mấy vụ các em đẹp giai xinh gái lên Facebook chửi cha chửi mẹ đủ kiểu vì không cho các em tiền đi mua điện thoại, đi ăn chơi nhảy múa.

Dân tình cứ gọi là sốt xình xịch như tàu lửa du lịch, mắt chữ o mồm chữ a kiểu bắt gặp một hiện tượng lạ trong xã hội. Còn mình thì cười khẩy, xin lỗi chứ,hiện tại, số lượng  các em xì tin mắc hội chứng nhiễm trùng nhân cách cứ gọi là hằng hà sa số như cá chết nổi trên hồ Hale.

Xem thêm: http://blog.tamtay.vn/entry/view/733558

 

Hôm trước, sau 1 đêm cò cưa bóng bánh, sáng ra người ngợm bơ phờ. Thấy nhạt mồm nhạt miệng quá, Bắp Cải quyết định ăn tươi , bèn đóng cửa phòng phóng thẳng ra chợ.

 Vừa đặt mông xuống mở mồm gọi bát phở thì 4 em gái tầm lớp 7, 8 gì đấy mặt non choẹt lưng đeo cặp , vai mang khăn quàng đỏ đến ngồi đối diện. Xung quanh thì hết chỗ rồi, thế là suốt mười lăm phút ăn phở mình đành bất đắc dĩ nghe các em ấy buôn dưa lê.  Vừa nghe vừa rùng hết cả mình, nói thật với các bác nhìn mặt chúng nó non tơ như gà mái mơ mà nói chuyện không khác gì mấy con cave vẫn hay đứng ở đường Giải Phóng. Từ ngữ thì tục tĩu vô học đến mức Bắp Cải này vốn đã 28 tuổi đầu, thân xác hoang tàn qua 7-8 mối tình vắt vai, vắt tay vắt chân mà vẫn phải ngượng đỏ cả mặt, hết đ mẹ, đ cha, vãi cả l… đến sờ mông bóp v… .

Chủ đề thì chỉ xoay quanh chuyện chửi thầy cô,chửi bạn bè, thậm chí là chửi bố mẹ cho nhau nghe.Nào là con dạy Toán đã xấu xa còn đóng vai ác, con bí thư lớp tao vừa xấu vừa ngu mà có thằng người yêu đẹp trai như anh bi rên, rôi ông bà già tao keo kiệt vãi l, tao xin cái HTC mà cũng không cho…. oài bà già tao khác éo gì,động xin tiền 1 cái là mặt sưng như cái thớt xong giãy đành đạch như đỉa phải vôi…

Chửi chán các em ấy lại quay sang chia sẻ chuyện tình yêu tình dục. Nào là thằng bồ tao mới kiếm được cái nhà nghỉ này kín lắm, hôm trước bọn tao đang xxx ở nhà bị con osin nó thấy, rồi dkm thằng ấy ngày xưa nó bảo dù tao lăng nhăng nó vẫn yêu. Xong lại người yêu cái éo gì mà xin cái túi có 300k cũng tiếc, ôi thế á, hôm qua thằng người yêu tao mới dẫn tao đi ăn Su Mô Bi bi Qui hết 6 lít nhé, ôi thế à vl nhể nhất mày rồi nhé.


Thực tình lúc ây mình chỉ muốn đứng dậy tát cho mỗi đứa một phát, rồi nắm khăn quàng đỏ lôi từng đứa một về nhà cho bố mẹ chúng nó dạy lại. Nhưng mà chỉ dám nghĩ thế thôi, lớ xớ rớ chúng nó gọi người yêu, người tình, người theo đuôi….các kiểu vác dao ra a lô xô chém mình thì chỉ có nước quỳ xuống mà chắp tay: lạy cậu lạy mợ cho cháu về quê.

Chúng nó còn đang tuổi vị thành niên, có giết cả trăm người đi nữa thì cũng chả sợ bị tử hình, nên có sợ cái cóc khô gì.


Lại nhớ một lần khác mình đang ngồi uống trà đá,nhá kẹo lạc than thở chuyện xăng tăng giá, điện xập xình ở quán nước trước cổng trường THCS Nguyễn Trãi. Đột nhiên một thằng ku đầu 7 thứ tóc rực rỡ như đít con công – tất nhiên là không đội mũ bảo hiểm - tạt cái vèo lên lề. Xong nó gạt chân chống rồi dựng con Nô vô  đánh uỵch trước mặt mình một phát. Mẹ, đúng là người thế nào của chiêm bao làm vậy, cái xe cũng bảy sắc cầu vồng như cái đầu nó, mà khổ nỗi dán nham nhở vô tổ chức nhìn  lem nha lem nhem , không khác gì sản phẩm của mấy lão say cho chó ăn chè trên nền nhà xí.

Đoạn, nó khệnh khạng bước qua mặt mình,lấy chân gảy ghế ra, hất hảm bảo bà chủ quán đáng tuổi bà ngoại nó:
-Cho 1 phát trà đá,1 phát vina.Ôi dm ghế ướt vl,bà lau hộ cái
Xong nó ngồi dạng háng ra hút thuốc,chắn ngang hết cả chỗ vỉa hè.Mấy người đi ngang qua phải tạt hết xuống lòng đường tránh nó ra, chắc là họ nghĩ thằng này bị đột biến bởi phóng xạ ở Fukushima, lại gần nó nhỡ bị lây sau này sinh con ra dở hơi thì khổ.

Cu cậu vớ điếu thuốc rít một hơi xong chổng mồm ra đường phả khói.Rút DT ra gọi oang oang đủ điều như chỗ không người
-Alo.Bố đây,ui dm dạo này bận lắm. Ờ hôm nay tao bùng, chiều nay tao gọi đội chém chết cm thằng K lớp tao cho nó biết thân biết phận, mày đi phụ tao phát.

Cầm ly trà đá húp được mấy ngụm xong nó hắt nước cái phẹt xuống lòng đường, rồi lại khệnh khạng đứng dậy rút 5 nghìn ra quẳng toẹt xuống bàn. Xong lại đút ví vào đít quần, quay lưng uốn mông lấy xe vít ga vượt đèn đỏ phóng mất hút . Sành điệu đến nỗi ai nhìn qua cũng nghĩ nó là Cường đôla vừa vung tiền mua mấy con Phantom hay Maybarch.

Thằng này còn mặc nguyên đồng phục, nhìn mặt chắc chỉ lớp 9 là cùng.

Băng nhóm "Đàn em Lê Văn Luyện"


Bạn nào còn nghi ngờ Cải tôi bốc phét, còn giữ niềm tin vào một thế hệ thiếu niên ngây thơ tràn đầy lí tưởng sống và cống hiến cho đời thì làm ơn đập đầu 3 cái vào tường, sau đó ngồi vào bàn mở máy vi tính ra và chịu khó hỏi anh Gu gồ. Chỉ cần một vài từ khóa đơn giản, các bạn sẽ tìm thấy những em 98, 99, thậm chí 2000 lên mạng tuyển chồng tuyển vợ. Sẽ thấy những cô bé ngực bằng chũm cau, mông còn lép kẹp đã chụp hình đồ lót, hình nuy up lên mạng để đong trai. Sẽ thấy những gã choai choai chưa trổ mã, bưng nồi cơm còn thở không ra hơi nhưng đã sẵn sàng vác dao đi đâm chém để cướp tiền. Hoặc những đứa nhà giàu tiền tiêu không hết suốt ngày lê la ở Vincom, ở vũ trường sàn nhảy. lúc nào cũng thích thể hiện ra đây là vô đối,bất khả xâm phạm,là pro,vip.




Chắc các em ăn nhầm thuốc tăng trọng cho heo nhiều quá nên thích làm những chuyện con heo

Ở nhà bố mẹ ko sợ,ra đường công an cũng coi thường,đến lớp thì các thầy cô giáo đối với bọn này chỉ là ma nơ canh.Cỡ như chúng mình thì nó coi như không tồn tại luôn.

Tầm tuổi đời cuối 9x mà vẫn giữ được tâm hồn trong sáng, giờ hiếm lắm, 10 đứa chắc được 2-3. Nhà ai mà có những bé như thế thì cố mà giữ nhé, quý hiếm lắm đấy, tương lai có khi được đưa vào sách đỏ cũng nên. 


Thầm nghĩ, càng ngày thế hệ trẻ càng tiến tóa dần đến một cái đẳng cấp cực kì ảo diệu Mấy bạn đầu 9x còn đỡ, đến các em 94-95 là bắt đầu ngại nghại, sang tới các em 97-98 thì đúng là ăn đỡ ây bồ (undefendable – không đỡ nổi). Không biết đến thế hệ các cháu 0x thì sẽ sao đây ? Nếu chúng nó mà biến thành một thế hệ “vô ích”, tức là bạo và loạn hơn cả mấy đứa ở trên thì tương lai cái đất nước này chắc là đi theo ông pháp sư Trần Phiêu Diêu trong kịch Hoài Linh mất…

expr:class='"loading" + data:blog.mobileClass'>