Thứ Ba, 6 tháng 5, 2014

Chuyện lặt vặt 1. Nước Mỹ và gương thành công

Một người thành công trên đời đều mang một đức tính lạ thường. Những đức tính đó xem ra thật kỳ lạ nhưng đó cũng là đặc điểm của con người thành công. Tựu trung, danh ngôn “thiên tài là do sự cố gắng lâu dài” hiện hữu ở trong hầu hết những vĩ nhân trên thế giới. Cuốn sách “40 Gương Thành Công” của tác giả Dale Carnegie sẽ gửi đến từng câu chuyện để các bạn thưởng thức và chiêm nghiệm…Đây là gương thành công của Dorothy Dix (1861 – 1951), là bút danh của nhà báo Mỹ Elizabeth Meriwether Gilmer. Bà là tiền thân của chuyên mục “Gỡ rối tơ lòng” trên báo chí Anh Ngữ nhận tiền nhuận bút cao nhất và nhiều độc giả nhất. Những lời khuyên của bà về hôn nhân đã được phổ biến rộng rãi trên báo chí toàn thế giới ước chừng 60 triệu độc giả hằng ngày. Bà đã trở thành một nhân vật nổi tiếng và được hoan nghênh trong những chuyến đi ra ngoại quốc. 

Dorothy Dix (1861-1951)

Theo ý bạn, ký giả nào có nhiều độc giả nhất? Tôi thì cho rằng ký giả đó là một người đàn bà sung sướng nhất Hoa Kỳ, vì đã giúp cho đủ hạng người giải quyết những vấn đề tình cảm của họ. Đã bao lâu nay, bà là người mẹ, là giáo sĩ rửa tội cho hàng triệu người đau khổ, cả đàn ông lẫn đàn bà. Chưa có ai đã giúp tránh cho đồng bào được nhiều vụ li dị, đã cứu vớt được nhiều gia đình tan vỡ như bà.

Tên bà là Elizabeth Meriwether Gilmer. Bạn chưa nghe nói về bà ư? Có chứ! Đã nghe nói nhiều lần rồi, nghe tên Dorothy Dix nhiều lần rồi chứ! Dorothy Dix chính là bà. Hồi mới cầm viết, bà lựa bút hiệu đó vì bà thích nó, mà cũng vì bà muốn kỷ niệm một người mọi tên là Dix đã hầu hạ gia đình bà lúc bà còn nhỏ.

Vậy bà ký tên Dorothy Dix dưới những bài đăng trong hai trăm tờ nhật báo, để cho hàng triệu độc giả khắp thế giới đọc, từ Luân Đôn tới Châu Úc, từ Nữu Ước tới Nam Mỹ và Nam Phi Châu.

Cách đây ít lâu, tôi hân hạnh được uống trà với bà ở New Orleans, bà kể chuyện về tuổi thơ, về sự giáo dục của bà trong mười năm, sau cuộc nội chiến. Thân phụ bà có một trại nuôi ngựa giống ở biên giới Tennessee và Kentucky. Gia đình bà là một gia đình cổ ở phương Nam vì chiến tranh mà sa sút. Bà nói:

- Chúng tôi sống kỳ cục lắm, nghèo không ra nghèo, sang không ra sang. Ngôi nhà cũ của chúng tôi đẹp lắm, chung quanh có những cánh đồng cỏ mơn mởn, bò và cừu mập ú, nhởn nhơ bên cạnh những cánh đồng trồng lúa và bông vải. Ăn thì chén dĩa bằng bạc. Nhưng tiền thì không có.

Bà bận những đồ bằng len nhà, dệt ở hàng xóm. Bà thích kể rằng vú nuôi của bà là một con ngựa cái để đua, vì già và bệnh tật nên được thả ở trước nhà. Bà nói thêm:

- Tôi biết cưỡi ngựa trước khi đi học. Ba tôi đặt tôi lên lưng ngựa, tôi níu chặt bờm ngựa trong khi nó ăn cỏ. Khi nào nó luồng qua một sợi dây thừng mắc quần áo hoặc một cành cây là tôi bị hất xuống đất. Tôi la hét cho tới khi có người chạy ra bồng tôi lên, đặt tôi trên lưng ngựa.

Một chị vú da đen dạy cách ăn nói cư xử cho bà và chị em bà. Trong bữa cơm, chị ta đứng sau lưng bà, rình như một tên lính gác. Vô phúc mà láu ăn hoặc bốc đồ ăn hoặc khóc thì nghe “cốp!” Bị cú trên đầu liền.

- Ăn uống cho đàng hoàng. Đừng làm như những thằng nhỏ mất dạy da trắng đó nữa!

Ba đứa nhỏ phải chơi một mình, làm lấy đồ chơi mà chơi. Nhưng chơi với chó và ngựa, thú vị biết bao! Bà nói:

- Chúng tôi được tự do như chim trên trời vậy. Không bị bó buộc gì hết. Muốn đi đâu thì đi, làm gì thì làm. Chúng tôi thắng yên cương rồi cho ngựa chạy phi vào rừng, đằng sau là một bầy chó sủa vang trời. Chúng tôi biết hết cả những bí mật của rừng, những chỗ chim cút trốn ở đâu, chim ưng làm tổ ở đâu, thỏ giấu con ở đâu. Chúng tôi cũng biết chỗ nào có trái bí dại và mùa thu tới, chỗ nào có những hạt dẽ ngon nhất. Lòng tự tin của chúng tôi tăng lên rất mau, vì chúng tôi biết xoay sở lấy, biết biến báo khi gặp nỗi khó khăn.

Đây là một điều lạ lùng nhất về bà. Chính một ông cụ già gần như ngông ngông, đã dạy bà được nhiều điều rất quí. Ông cụ đó là bạn cũ của ông nội bà và sống trong nhà bà như người thân. Không những cụ dạy bà tập đọc mà còn hướng dẫn bà yêu những sách quí trong tủ sách nhà nữa. Bà nói:

- Chưa đầy hai mươi tuổi, tôi đã thuộc lòng Shakespeare, Scott, Dickens, tôi đã đọc Smollet, Fielding và Richardson. Không có sách để trẻ em đọc, tôi đành nhai đại những sách khó tiêu nhất nhưng bổ ích của người lớn. Và lúc nào tôi cũng thấy sung sướng được đọc những sách đó.

Bà đi học trường nhà nước rất ít.

Cha tôi cho tôi lại học trường cô Alice hay cô Jenny không phải vì các cô ấy dạy giỏi mà chỉ vì thân phụ các cô ấy đã có công lao với xứ sở, hoặc làm đại tá dưới quyền chỉ huy của tướng Beauregard, hoặc đã tử trận ở Gettysburg. Làm sao được? Đó cũng là một cách giúp các cô ấy sống.

Trước khi biết bảy lần bảy là bốn mươi chín, bà đã leo cây giỏi như một con sóc và cưỡi ngựa tài như một chú nài. Sự thật bà chỉ được học trong những sách cũ của thân phụ để lại.

Rồi năm mười tám tuổi, bà về nhà chồng, tính sống cuộc đời yên ổn như mọi thiếu phụ khác trong trường hợp đó. Nhưng một bi kịch xảy ra, vùi bà trong một tai biến về hai phương diện gia đình và tài chánh. Mới cưới nhau được ít lâu, chồng bà thành một người tàn tật, một phế nhân. Bà phải săn sóc chồng, nuôi chồng cho tới khi chồng chết, trong ba mươi lăm năm đằng đẳng. Lúc đó bà không biết làm sao kiếm đủ nuôi thân mình, đừng nói là nuôi chồng nữa. Bà lo lắng quá, hóa đau, phải tới Gulf Coast ở Mississipi để dưỡng sức.

Lần đi xa nhà đó đã làm thay đổi hẳn đời bà. Trong khi nghỉ ngơi trên bờ biển, bà viết một truyện ngắn kể một việc xảy ra trong gia đình bà hồi nội chiến. Song thân bà sợ những đồ quí bằng bạc bị lính phương Bắc cướp mất, sai một tên nô lệ đem chôn ở bên mộ tổ tiên. Hắn chôn xong còn làm phép phù thủy yếm cho kẻ trộm khỏi tới gần. Bà bán truyện đó cho một bà hàng xóm làm chủ nhiệm một tờ nhật báo lớn nhất miền Nam, tờ Picayune ở New Orléans. Người ta trả bà ba Mỹ kim và dùng bà làm phóng viên trong tòa soạn. Như vậy bà chỉ kiếm được năm Mỹ kim mỗi tuần, vừa đủ cho hai ông bà sống, nhưng nhờ viết phóng sự mà sau này bà nổi danh khắp trong nước.

Công việc đầu tiên của bà là mỗi chủ nhật viết một bài dài khuyên bảo phụ nữ về đời tình cảm của họ đối với chồng con.

Phần đông nữ sĩ viết một lối văn cầu kỳ. Họ rán dùng một bút pháp có vẻ thông thái, độc đáo để tỏ ra mình hơn người, họ muốn tự tạo một tư cách “thượng đẳng”. Dorothy Dix trái lại, viết rất giản dị, thành thử nữ độc giả thích ngay. Bà không cần tự tạo một tư cách giả tạo, chính bà đã có một tư cách chân thực, mạnh mẽ của một phụ nữ Mỹ sống giữa thiên nhiên và những truyền thống của một gia đình cổ phương Nam. Một xã hội càng rập theo đời sống mới nhất luật bao nhiêu thì lại càng trọng những người còn giữ được cái ý nhị, tự nhiên của cổ nhân bấy nhiêu. Ở thời đại này, nhiều người nhờ bí quyết đó mà thành công trong nghề viết văn, nghề làm báo, truyền thanh, hát bóng, diễn kịch…

Những bài của Dorothy Dix được hoan nghênh nhiệt liệt. William Rodolp Hearst luôn luôn tìm những tài ba mới, tặng bà những số tiền lớn để bà viết cho tờ Evening Journal ở Nữu Ước. Bà cần tiền lắm nhưng không bỏ chủ báo cũ, vì chính nhờ tờ Picayune mà bà đã học được nghề viết báo. Vả lại lúc đó chủ tờ Picayune đau, cần bà ở lại giúp việc. Vì vậy bà không nhận lời William Rodolp Hearst, nhưng năm 1901, khi chủ báo cũ mất, bà qua viết tờ Evening Journal. Trong hai chục năm sau chẳng những bà giữ mục Tâm tình mà còn viết nhiều bài phóng sự lớn để đứng về phương diện nhân đạo mà phê bình những tin tức kích thích nhất, như vụ xử lớn về hình sự. Chẳng hạn bà viết phóng sự vụ xử Harry K. Thaw, nhà triệu phú ở Pittsburg đã giết kiến trúc sư nổi danh nhất Nữu Ước là Stanford White(…) Bà thuật lại vụ Hall Mills, một tội đại hình bí mật nhất của thế kỷ XX.

Thành thử một thiếu nữ rất giản dị, mà hồi hai mươi tuổi còn quê mùa, chưa đi xe lửa quá sáu lần, chưa đi coi hát hoặc ra thành thị quá hai lần, sống trong một trại hẻo lánh ở Kentucky, nay đã thành một ký giả nổi danh nhất Nữu Ước.

Người ta thường hỏi bà có phải chính bà viết những bức thư ký tên độc giả rồi lại tự đáp trên mục “Thư tâm tình” không. Bà đáp:

- Đâu có vậy! Cần gì phải thế? Mỗi ngày tôi nhận được từ một trăm tới một ngàn bức thư của độc giả mà!

Những bức thư đó là những tài liệu lạ lùng về lòng người. Người ta không giấu giếm gì cả, cởi hết lòng với bà. Đọc nó, bà biết được hơn ai hết những thắc mắc của con người thời này.

Bà được các trường Đại học Tulane và Oglethorpe tặng nhiều vinh hàm, nhưng vì bà không có con, nên những vinh hàm đó không làm cho bà vui bằng khi nhận được những hàng chữ như vầy của thanh niên đau khổ, hoang mang: “Tôi trọng bà hơn má tôi, tôi biết rằng bà hiểu tôi…”

Thứ Hai, 5 tháng 5, 2014

Sự kích động

Theo bài giảng của J. Krishnamurti

... Cũng như có sự kích đong hứng thú trong uống rượu, trong tình dục, trong ăn uống, trong tàn bạo v.v... Sự kích động trong bất cứ hình thức nào đều đem lại cho chúng ta 1 cảm giác sống động và chúng ta đòi hỏi phải có nó ngay cả ơ trong tôn giáo.

 - " Ông có nghĩ rằng điều đó là sai lầm không?"
- Bạn nghĩ sao? Căm thù và chiến tranh cung  đem lại rất nhiều kích động, phai khong?

 Cá nhân tôi, tôi ko xem nhẹ chính trị - anh nói tiếp, phớt lờ đi câu hỏi, đối với tôi  nó là 1 công cụ tuyệt vời cho việc làm phát sính những cải cách cần thiết. Hành động chính trị thật có đem lại kết quả, ko phải ở một tương lai  xa vời, vì thế trong đó có một sự hi vọng rõ rệt cho 1 người trung bình
 ... Như một nhà lãnh đạo của chúng tôi nói, chính trị phải được tâm linh hoá. Ông đồng ý với đieu này? Phải ko?

- một người tâm đạo thực sự ko quan tâm tới chính trị, đối với anh ta chỉ có hành động , một hành động tôn giáo, hoàn toàn, chứ ko phải là những hoạt động manh mún được gọi là chính trị và xã hội....

 

Chủ Nhật, 4 tháng 5, 2014

Thực hành tôn giáo trên tinh thần vô ngã, và tìm kiếm một tâm hồn giải thoát được

Các nhà truyền giáo Phúc Âm quả là có cách quan tâm đặc biệt tới những con  chiên trong "tương lai" của họ, thông qua sự tiếp tế về thực phẩm và y dược, điều này được hỗ trợ bởi đòn bẩy kinh tế của các nước phát triển Âu Mỹ. Và hành động này như là việc cứu người mà cho người ta con cá chứ ko phải là cần câu cá. Với hình ảnh này, thì câu hỏi đặt ra là. Ở Phương Đông đã có tôn giáo nào đề ra chủ chương tiến bộ hơn phương tây là cho người ta "cần câu cá"? Bấy lấu nay tư duy phương đông có gì hữu ích cho công cuộc xây dựng đời sống vật chất? Duy chỉ có Nhật bản xứng đáng làm gương mẫu cho Hàn, Đài, Sin và các nưoc còn lại học tập. Đó là sự tương trợ đoàn kết khăng khít trong một mục tiêu chung. 


 Trở lại vấn đề, tôn giáo thường mặc định cho phương tiện cứu cánh giải thoát khỏi tội lỗi, nghiệp chướng... Và hình thức phổ thông của tôn giao thì phong phú, trong đó cứu tế ( cho con cá) là chuyện dễ làm và hiệu quả ngay tức thì. Cần nhìn nhận, khả năng thấu hiểu của con người đa số gặp vấn đề ở cái tôi của họ, và vì thế nó dễ theo sự an toàn mà tôn giáo đem laj


  Có những tôn giáo như đạo phật khuyên tín đồ ở sự giác ngộ, thì lại phù hợp cho số ít, nhưng số người có tư chất phản biện và truy tim khảo sát sự thật sâu sa lại còn ít hơn nữa. Khi đó, ko có sự tổ chức của tôn giáo nào thì phù hợp với con đường thêng thang của tự do, và rằng các vay mượn và tuyên truyền cho Khổng - Lão của phương đông hay cái đại ngã của Hindu đều cho thấy sự lãng phí thời gian vào đức tin và giáo điều. 


 Tóm lại, dầu cho là tôn giáo Đông hay tây thì cũng chỉ là sự tạm bợ nơi lưu trú của những tâm hồn / cái tôi bị tổn thương. Đi sâu vào phê phán hình thức phổ thông của nó như 2 tác giả trên đã làm là phí thời gian và chia rẽ con người với nhau


 Thông điệp, hãy đến với tôn giáo để làm  chủ tham vọng, ghen tỵ và sân hận của bản thân mình. Đừng quan tâm tới hình thức phổ thông của nó - nó đoen giản chỉ là cách thức con người liên lạc với nhau. Nếu đên   Với nhau bằng sự sẻ chia, cuộc sống sẽ dê  chịu biết chừng nào, ko có rào cản tôn giáo bởi đức tin. Con người mới thực là liên hệ trong tôn giáo. Tôn giáo là lòng từ ái vậy


 Thực hành. Bạn hãy đến nhà thờ tin lành / cơ đốc để sinh hoạt dầu cho bạn là tín đồ phật giáo / hindu / sikh, và hiểu tâm tư của người giới thiệu bạnvao cũng như bạn bè của anh ta. 



 Hindu, islam và ngay cả communism ko có sự liên hệ trong tư duy của tôi với vấn đề đã bàn. Vì xem ra, thiên chúa giáo và phẬt giáo có sự tương phản để dễ bị hiểu sai là đối nghịch để mà chia rẽ. Vì thế nếu bạn có sự từ ái hãy dám đi ra ngoài khuôn khổ hành động của bạn mà bước ra thế giới mới

Phản biện về tính quốc tế

Toi---- Từ những điều đã chia sẻ gợi nên một điều rằng, các dân tộc có những thành tựu vật chất về sau này có khả năng tiếp giáp vơi văn minh phương tây để tạo nên sự tương phản rõ rệt trong cách mà nhân loại sẽ chung sống ra sao trên cùng quả địa cầu này

Asker. @ Cái vấn đề bạn đưa ra tôi chưa để ý tới lên cũng khôngdám ngộ nhận nó  hòa hợp được hay không .Còn cái hiện tại tôi chỉ mong dân tộc ta có cái nhìn cụ thể cho một sự đi lên của đất nước, lấy quyền lợi nhân dân làm trọng tâm.và không thích ai đó láy cái mẫu của người TQ hiện nay áp đặt cho dân tộc, bằng cái ngụy biện họ cường thinh mà trong khi đó người dân vẫn không được hưởng từ sự cường thịnh đó

Tôi-------      Ở đây ko có vấn đề cá biệt như định dạng, vấn đề việt nam, vấn đề trung quốc. Bởi vì quá trình phân tích trong sự nhận định về sư phát triển của một dân tộc đã bỏ qua sự tương tác của các nhân tố ngoại góp phần vào tiến trình vận động của dân tộc đó. 

Một cái nhìn toàn cảnh các xung động tương tác giữa các nhAn tố ngoại kể trên dựa trên một môi trường đa văn hoá, mà ta phải tưởng tượng rằng. Mỗi chiều hướng cá nhân mang nhân tố ngoại đều là tiến trình qui tụ lại một điểm, đó là cộng đồng quốc tế của các công dân thế giới


Thứ Bảy, 3 tháng 5, 2014

Phản biện về tâm thế trong tôn giáo cộng đồng



Someone----  lòng tin tôn giáo chính là tự cảm nhận hay tự giác ngộ.CHỦA từng nói khi những hạt mưa rơi xuống ngươi tự đưa tay ra thì ngươi mới đón nhận được sự mát lạnh .Còn phật nói:con đường thoát khỏi bể khổ ta chỉ cho biết còn đến tới sự giải thoát chính là cái giác ngộ của người.Vậy tính chân thực của lòng tin đó chính là sự tự nguyện không gượng ép và rất tự do và đó cũng là tâm thế.Còn mọi nghi lễ nó chỉ mang lai sự gắn kết cho cộng dồng tôn giáo đó tùy theo đức tin của mỗi tôn giáo cho mục đích hướng tới và nó luôn trong tâm thế tự do của đức tin chính tín đồ đó


The me------  Cộng đong tôn giáo  trong tÂm thế tự do từ sự chân thực trong đức tin của tin đồ ư? Điều này đáng để suy nghĩ, vì người viết cảm nhận thấy sự nhiệt thành cống hiến vì cộng đồng của nhiều người bạn, và đằng sau hành động đó là sự tin tưởng vào cứu rỗi, cứu cánh cho sự giải thoát cá nhân khỏi bế tắc. Theo đó, chính xác ở đây là sự đ ào thoát khỏi vấn đề cá nhân. Phải ko? Và vì cộng đông tôn giáo thì to lớn và vững trãi, an toàn để trải lòng ra với mọi người, tâm thế này chỉ đang tìm tới sư tương thích với vấn đề cá biệt của chính họ mà thôi.

Thứ Sáu, 2 tháng 5, 2014

Bài phụ theo kế tiếp (buổi đọc ngẫm số 1 - thứ 7 hàng tuần)

Asker: ông chưa nói tôn giáo là gì. Đối với tôi tôn giáo luôn luôn là đức tin vào Thượng Đế, cùng với toàn thể sự phức tạp của những giáo điều, nghi lễ, truyền thống và lí tưởng thường đi chung với nó

K - Tin tưởng hay đức tin ko phải Là con đường đưa đến thực tại. Tin tưởng và ko tin tưởng đều liên quan đến vân đề ảnh hưởng, áp lực; và 1 tâm trí đang chịu đựng 1 áp lực, dù rõ ràng hay ẩn khuất, đều kbg có thể bay thẳng được. Tâm trí phải tự do giải thoát khỏi ảnh hưởng, khỏi những cưỡng ép và thôi thúc bên trong để nó được đon độc, ko bị ngăn trở bởi quá khứ, chỉ khi ấy cái ko có thời gian mới có thể  hiện thực được. Ko có con đuong  nào đưa đến nó đuoc

Tôn giáo ko phải là vấn đề của giáo điều, tín ngưỡng chính thống và nghi lễ, nó ko phải là tin tưởng có tổ chức. Tin tưởng có tổ chức giết chết tình yêu và sự thân thiện. Tôn giáo là sự cảm nhận sự thiêng liêng, lòng từ ái và tình yêu.

Tiến trình sử dụng tâm trí

 Theo bài giảng của J.Krishnamurti (K).
# an toan, # lý trí, #tâm trí

" Trong chính tiến trình sử dụng tâm trí, tư duy một cách sáng tỏ, lý luận một cách phê phán và lành mạnh, ta khám phá cho chính mình nhưng giới hạn của tư tưởng. Tử tưởng, sự đáp ứng của tâm thức trong tương giao giữa con người, luôn bị trói buộc vào sự tư lợi, tích cực hoặc tiêu cực, nó bị trói buộc bơi tham vọng, thèm muốn, bởi sự chiếm hữu, sợ hãi... Chỉ khi nào tâm trí đã giũ sạch sự trói buộc vốn là cái tôi này, thì tâm trí mới tự do giải thoát được.   Thấu hiểu sự trói buộc này là  sự tự tri vậy."
expr:class='"loading" + data:blog.mobileClass'>