Thứ Ba, 14 tháng 5, 2019

Nặng tình nước non.

  Xin chào bạn đọc. Dưới đây là suy nghĩ của một thanh niên 9x về thời cuộc và cũng là người viết nên trang blog này. Cho nên xin được bắt đầu với ngôi xưng thứ nhất.

 Tôi có ông nội mất khi chiến đấu tại miền Tây trước năm 1970. Từ miền quê Tây Bắc đi vô Nam là một hành trình gian khổ mà tôi khó có thể hình dung ra được. Và điều gì khiến người thanh niên ấy lên đường? Yêu nước ư? có thể là như vậy. Chúng ta thường dễ dàng nảy ra câu trả lời như thế. Nếu bạn lại sống ở miền bắc thì 80% sẽ trả lời như thế. Tại sao vậy? Vì bạn hấp thụ văn hóa cộng sản - đây là từ chính xác nhất mà tôi cam chắc.

 Hãy cho là tôi đúng đi, thế thì 20% người có câu trả lời khác, họ là những ai? hẳn nhiên họ là những người ham tìm đọc về lịch sử và nhất thiết phải tôn trọng sự thật. Ở đây là sự thật về cuộc nội chiến Bắc Nam 1954 - 1975.

 Nếu tôi sai, nó có ý nghĩa gì đối với bạn không? Bạn có thể cười vào mặt tôi cũng được và chế nhạo tôi là một thằng dở hơi, sống ở miền Bắc lúc đó thì nhập ngũ là bổn phận của thanh niên yêu nước, ai cũng vậy cả...

 Yêu nước là gì? Nó cần định nghĩa lại ít ra là việc gắn bó với cảnh vật, con người, nhớ da diết quê hương, lòng tự trọng, tình yêu và sự bảo tồn những gì thiêng liêng. Để rồi bằng mọi cách sống với nó. Chứ không phải là yêu đảng, yêu ông già râu dài. đúng ko nào? chí ít ra là vậy, không thể nào có lý lẽ khác.

 Trường hợp của ông nội tôi và hai người em của ông , khi ra đi vào chiến trường miền Nam thuộc vào sự tuyên truyền về lòng yêu nước - tức yêu đảng và bảo vệ, xây dựng chế độ xhcn. Vì lí do đó, bố tôi bảo thủ trong việc ko nghe đài địch (các nguồn thông tin khác đảng) để nhất định tin vào đảng "vẫn đi đúng đường".

 Nhưng tôi thì không dễ tin vào mấy điều huyền hoặc đó. Chúng nó (nhà nước) viết bài gì là tôi nhìn với nửa con mắt... hehe

 Nặng tình nước non.

 Thời cuộc - tình cảnh Việt Nam hôm nay tệ đến mức nào thì bạn chắc tự thẩm định được nếu có quan tâm tới nó, và một cách không mấy chua xót nếu dân tộc này mất đi và bị thay bởi người hán, đất nước này mất đi và bị sáp nhập vào Lào, Cam, china....  khi con người sinh ra cũng có cái quyền tự do không lệ thuộc vào đảng phái, quốc gia, dân tộc. Bạn có thấy lạ lẫm chăng?

 Tôi theo xu hướng tự do giải thoát, vượt ra khỏi ước lệ con người vào khuôn khổ xã hội, chính trị, học thuyết. Vì thế mà tôi nghĩ như vậy, chẳng có gì lạ lẫm đâu.

 tuy nhiên, có dấu vết của nặng tình nước non, khi tôi cảm nhận được cái tình con người, tình dân tộc trong tương giao hàng ngày. Cha mẹ, anh chị, người cắt tóc, người lái xe..... Tôi mong mọi người đều gặp chuyện tốt lành, dù cho thời cuộc xoay vần ra sao. Tôi ko đủ sức thẩm định sức sống của dân tộc Việt, vì thế tôi không trông mong lắm VietNam cường thịnh, chỉ đơn giản là tôi cầu mong không có chuyện bi đát xảy ra gây thiệt hại nhân mạng qui mô lớn.

 Thứ đến là nghiệp của tôi không dễ nhai, năng lực tương tác xã hội hạn chế, cái lồng nhốt tôi vào an bài cỡ 30 năm, tôi đang loay hoay để thoát ra nó. Tôi sẽ không suy tưởng quá xa cái nơi tôi đang đứng để rồi vỡ mộng như những tuổi 20. Tôi cần chuẩn bị cho tuổi 40 sắp đến, để sao cho mọi thứ đều ổn, để lúc đó tôi được rảnh rang mà theo con đường tu hành.
expr:class='"loading" + data:blog.mobileClass'>